Thế Giới Ngày Hôm Nay (thơ)

25/10/201505:47(Xem: 14573)
Thế Giới Ngày Hôm Nay (thơ)
the gioi ngay hom nay


Thế Giới Ngày Hôm Nay
 
Những máy bay ném bom chiến lược tàng hình trông dễ sợ.
Những hỏa tiễn siêu thanh liên lục địa xé trời như sấm nổ.
Những tàu ngầm âm thầm dưới đáy biển mang đầu đạn hạt nhân.
Người ta bảo đó là những phương tiện giữ gìn hòa bình thế giới.
 
Rồi biết bao phi cơ tàng hình mang đầy hỏa tiễn.
F-22, F-16, F-35…
Những biệt kích, lực lượng đặc nhiệm mang đầy vũ khí ít người biết.
Trên không máy bay không người lái rình mò.
 
Rồi mẫu hạm hàng không với cả trăm phi cơ chiến đấu.
Tomahaw mà bắn đi thì hầm trú ẩn san thành bình địa.
Mọi mục tiêu thành đống gạch vụn điêu tàn.
Bệnh viện kia lơ mơ cũng ăn vài hỏa tiễn.
 
Bom áp nhiệt biến người thành cua rang muối.
Lính rô-bô ôi bộ máy giết người.
Trực thăng vũ trang quần nát cả bầu trời.
Người ta bảo đó là phương tiện xóa bỏ độc tài tiến hành dân chủ.
 
Ấy là chưa kể CBU đáng sợ.
Loại bom chùm, bom chấn động, bom bi.
Nổ tung ra đất ơi thành bãi mìn trải thảm.
Trăm năm sau, cánh đồng chết cho người.
 
Ấy là chưa kể bom hóa học, vi trùng giấu kín.
Thành phố kia thành bãi thịt bầy nhầy.
Người ta bảo đó,
Là ân huệ cách mạng màu dân chủ. 
 
Tôi cũng giống như ni cô ngồi tụng Kinh Cứu Khổ.
Đem từ bi cứu độ đến cho người.
Mà ngoài kia bao cô gái, than ôi:
Khoe tất cả hình hài nên giấu kín.
 
Lời kêu cứu của một linh hồn bé nhỏ,
Như lời kinh, như cái kiến, con sò.
Như nai vàng, như con thỏ ngu ngơ.
Nên chẳng một ai thèm để ý.
 
Nhưng giun dế vẫn cất lên tiếng hát.
Như tiếng hờn rên rỉ  giữa canh khuya,
Khi nhân loại ngủ mê.
Và lỗ tai khép kín.
 
Bạn ơi,
Chỉ hổ báo beo hùm, đại bàng mới có nanh có vuốt.
Giun kiến, nai tơ sao chế được đạn bom?
Làm gì có ngân sách quốc phòng?
Cho nên muôn đời bị người ta ăn thịt.
 
Tôi ngu ngơ và hỏi như bầy con nít.
Chốn thờ phượng kia vật trang trí cho đời?
Người van xin người nguyện ước những gì?
Sao tội ác cứ làn tràn thế giới?
 
Mới mười tuổi đã tham gia thánh chiến.
Chặt đầu người như một món đồ chơi.
Tuổi ngây thơ tuổi để mất đâu rồi?
Nay biến dạng thành yêu tinh khát máu.
 
Kẻ cuồng tín thích reo hò chiến thắng.
Nhờ thần linh thêm can đảm giết người.
Tim bằng gỗ chẳng bao giờ cầu nguyện:
Thần giúp tôi mai thành kẻ ngoan hiền.
 
Hãy “trực chỉ nhân tâm” (*), xin thôi đừng ngụy biện.
Càng văn minh càng gieo họa cho người.
Và xin dừng tay lại thế gian ơi!
Càng  tiến bộ càng gây thêm tội ác.
 
Nếu mai chết đầu thai sang kiếp khác.
Tôi chẳng ham quay  lại thế gian này.
Mà chỉ mong hồn sẽ biến thành mây.
Mây gặp lạnh mưa lành cho trái đất.

Đào Văn Bình
(California Tháng 10,2015)
 
(*) Bồ Đề Đạt Ma: Trực chỉ nhân tâm, kiến tánh thành Phật
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/02/2026(Xem: 418)
Trưa nay ngày mùng 7 Tết Bính Ngọ, trong tiết Xuân dịu nhẹ và chan hòa nắng ấm, đại gia đình đã hân hoan tổ chức lễ mừng Đại thọ 94 tuổi của Mẹ Tâm Thái tại tư gia ở Khu Đô Thị Hà Thanh, Nha Trang. Ngày mừng thọ không chỉ là một buổi tiệc gia đình, mà là một ngày của ân tình, của đạo hiếu và của sự trở về. Giữa những ngày đầu năm mới, khi đất trời còn phảng phất hương Xuân, con cháu quây quần đông đủ bên Mẹ, lòng ai cũng dâng lên niềm xúc động thiêng liêng.
12/02/2026(Xem: 1648)
Bính Ngọ đang về trải khắp nơi Già lam Quảng Đức pháp trao đời Duyên trần mãi ước mong đều lợi Trí đức hoài vun nguyện thảy ngời. Nguyện Tạng trụ trì an kệ khởi Tâm Phương viện chủ sáng tình khơi Xuân sang vạn nẻo nhà nhà mới Bính Ngọ đang về trải khắp nơi…
06/02/2026(Xem: 886)
Ngẫm cuộc nhân sinh khẽ mỉm cười Thi đàn xướng hoạ bốn mùa chơi Phiên trà nghĩa kết hương còn đọng Tiệc bút duyên trao mộng chửa rời Sóng gợn dòng thu vầng nguyệt toả Đêm chìm giấc hạ mảnh tình khơi Bao phen giữa chợ đời dong ruổi Vẫn giữ thân danh vẹn kiếp người !
06/02/2026(Xem: 1280)
Chớ mong chờ sẽ có kỳ tích xuất hiện ! Mà chỉ cần mỗi ngày thêm một chút yêu thương So với hôm qua, đã có tiến bộ hơn, về dũng cảm, khiêm nhường Luôn giữ được ngọn đèn tâm sáng rực giữa mê cung thế giới
06/02/2026(Xem: 1510)
Tuấn mã ung dung bước thảnh thơi, Yên cương là giới, lộ là đời Chân không lùi bước dù sương gió Trí đảm trung can giữa đất trời. Gánh nặng trần lao không oán thán Vượt qua lục đạo thoát luân hồi Ngày đêm tinh tấn không dừng nghỉ Mã đáo thành công viên mãn rồi.
06/02/2026(Xem: 1351)
Hai không hai sáu đến rồi Hân hoan chào đón trên môi mỉm cười Dù trời mưa gió vẫn tươi Tâm yên cành tịnh tình người dễ thương Bao la ân nghĩa muôn phương Thiền môn luôn đẹp đồng hương thạnh hành Mây trôi chầm chậm hay nhanh Tuỳ duyên nhìn ngắm không sanh mong cầu
06/02/2026(Xem: 1078)
Nghêu ngao khúc hát mục đồng Thong dong bãi lục đất dồng dắt trâu Hiền ngưu vẫn đó chứ đâu đôi sừng lẫm liệt đại đầu vờn mây Cỏ non hoa dại rợp dầy Vi vu sáo thổi tháng ngày dọc ngang Đồi cao gió hú kinh vàng Đường trần khúc khuỷu
04/02/2026(Xem: 1336)
Là một nữ tu sĩ chân yếu tay mềm, Phật sự đa đoan, lòng tôi vẫn cảm thấy tràn đầy nguồn an ủi vô biên trong những lúc mệt nhọc. Những ngày gần đây, các bài thơ trong tập thơ Hoa Thiền, mang tâm ý Phật Pháp, được Cô Đặng Lan và các thi sĩ ngâm vịnh, được Phật tử Tâm Nghiêm đọc vào đĩa, được Nhạc sĩ Nguyễn Nhật Tân phổ nhạc… với những niềm khích lệ đó, khiến tôi cố gắng sáng tác thêm những vần thơ mới. Và hôm nay, tập thơ Hoa Thiền tái bản, mang vóc dáng trang trọng, gói trọn một nội dung hồn thơ và ý nhạc, khiến cho lời thơ nhẹ nhàng bay vút khắp nơi và tuôn chảy vào tận cõi lòng người. Tôi xin chân thành cảm nhận tất cả và trân trọng khắc ghi vào lòng một kỷ niệm đẹp trong suốt hành trình dấn thân vì Đạo. 🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️
04/02/2026(Xem: 1100)
Phật Sự Mục đích Thế Tôn đến cõi đời, Mở bày tri kiến Phật mà thôi. Trong nhà của báu quên tìm thấy, Búi tóc minh châu sẵn đó rồi. Đương thể hiện tiền đang chính nó, Nhắc ra cái ấy có nơi người. Thấy nghe hay biết lìa hay biết, Trên bước chân như mỉm miệng cười. Thích Nữ Phước Hoàn (Như Thanh)
04/02/2026(Xem: 1303)
Tôi có thói quen, sau khi tụng kinh buổi sáng xong, thường ngồi uống một ly trà trước khi dùng điểm tâm. Vừa uống trà, tôi vừa lướt qua trang Thắng Hoan Thi Tập và tình cờ đọc được bài thơ Thiền Trà của Hòa thượng. Tôi cảm thấy thú vị và bỗng dưng nhớ Hòa thượng. Tôi nhớ không phải vì sự bịn rịn của thế gian, mà nhớ cái đức, cái tài và cái tính hào sảng của Ngài.