Em quỳ (thơ)

23/09/201519:41(Xem: 11366)
Em quỳ (thơ)

le phat

Em quỳ

Em quỳ rạng rỡ nét vui
Như sen một đóa vừa ngoi khỏi bùn
Chấp tay tâm sáng diệu thường
Tàm quý hướng thiện giữa đường tôi qua...

Em quỳ thanh khiết ngọc ngà
Nguyện xin bất tịnh nhạt nhòa phàm thân
Chấp tay tuệ giác bừng tâm
Nẻo phù hoa ấy lặng câm tôi nhìn...

Em quỳ thanh thoát sắc hình
Tiếng lâm râm nhẹ chòng chành dòng trôi
Chấp tay ánh đạo tỏa ngời
Giữa đời tất bật tôi ngồi xuống theo.

Em quỳ phướng lọng khẽ reo
Len qua tâm tưởng trong veo trắng ngần
Chấp tay gom hết nợ nần
Thả buông xào xạc giao phần tôi mang...

Em quỳ nơi tối sáng choang
Soi ra một nẻo rẽ ngang tôi về
Ngoài kia gió lặng tứ bề
Gập ghềnh gai góc tôi thề dọn mau.

Em quỳ đón lấy nhiệm mầu
Tôi về quên chuyện trầu cau xưa rồi
Em quỳ nơi đó. Tôi ngồi.
Mai cùng đứng dậy:
Cuộc đời vui sao!

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2011(Xem: 9368)
Thêm một mùa xuân đến với ta, Trăm hoa đua nở đẹp quê nhà
11/04/2011(Xem: 12402)
Ngày Phật Ðản tin về mùa kỷ niệm Rộn ràng lên người con Phật năm châu Nghe niềm vui mang sắc thái nhiệm màu
11/04/2011(Xem: 26666)
Phật Đản người ơi Phật Đản về Cho lòng nhân loại bớt tái tê Chiến tranh thù hận mau chấm dứt Từ bi tỏa sáng khắp lối về.
11/04/2011(Xem: 12719)
giờ phút linh thiêng gió lặng chim ngừng trái đất rung động bảy lần khi bất diệt đi ngang dòng sinh diệt...
09/04/2011(Xem: 16153)
Trúc, Lan, Bàng… bái kiến Thị Ngạn… biệt ưu phiền Sư mang hình vóc hạc Trí tuệ Người vô biên Nhắp chung Trà Sen nhỏ Ung dung Thầy làm thơ
07/04/2011(Xem: 10880)
Thường nghe thầy giảng Đại Thừa Kinh Tâm đắc vô cùng liễu nghĩa Kinh Hiểu rõ ý thầy nơi ý Phật Lòng con bừng sáng học Tâm Kinh
01/04/2011(Xem: 10886)
Tay đâu bịt hết miệng người đời, Để thiếp minh oan tiếng lả lơi
01/04/2011(Xem: 10488)
Vui sao được gặp bạn thân sơ, Lòng hết băn khoăn bỏ ngóng chờ
31/03/2011(Xem: 17433)
Thủ bút của Đức Trưởng Lão HT Thích Huyền Tôn
26/03/2011(Xem: 16167)
Cuộc sống vốn là sự hỗ tương giữa con người với thiên nhiên. Từ ngàn xưa, con người đã cảm nhận được sự cần thiết của cỏ, cây, hoa, lá theo thời gian.