Phật Đản (thơ)

01/06/201506:37(Xem: 12722)
Phật Đản (thơ)


phat-dan-sanh-01

THƠ PHẬT ĐẢN 40


Có một khoảng cách tìm đến
Có một khoảng trống tìm về
Nỗi đau trái tim đan bện
Chập chùng ảo ảnh hôn mê.

Phật thương chúng sanh như mẹ
Cưu mang chín tháng mười ngày
Bao nhiêu lá răm lá hẹ
Ngậm cười nuốt trọn đắng cay.

Gọi con có ngọc trong áo
Tự tìm lấy ánh pha lê ...
Phật đến với đời huyên náo
Trỏ con thanh tịnh CHỐN VỀ.

Khoảng cách xóa đi tự ngã
Khoảng cách xóa tự chính mình.
Thế là địa phong thủy hỏa
Vui mừng cùng Phật ĐẢN SINH.

Phật rằng Phật chẳng đâu xa
Ngay trái tim con vốn có
Từ vô lượng kiếp sâu xa
Chúng sanh, Phật chung làng họ.

Có bé toan cầm đất Phật,
Thơ ngây muốn ném chim trời
Chim bay chín tầng chất ngất
Bé về nghe mẹ ầu ơi .

Có người nhà gần chùa Phật
Vợ con gọi Phật bằng anh
Trải trăm ngàn kiếp như nhất
Phật khen con cháu hiền lành.

Phật mình ra đời vốn thế
Bóng hình đẹp cả trời xanh
Phật mình không hề câu nệ,
Tiếng lời chơn thật chúng sanh.

Hôm nay đón mừng Phật Đản
Hân hoan đón Phật vào lòng
Phật Ngoài gặp Phật ở Trong
Ngực ai cũng ngời chữ vạn.

Hôm nay đón mừng Phật Đản
Nhà mình mở cửa xênh xang
Mỗi ai thảy đều xán lạn
Mỗi tâm thơm ngát chiên đàn.

HẠNH PHƯƠNG
14 tháng 4 Ất Mùi
31.5. 2015
Phật lịch 2559

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2010(Xem: 20614)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 15992)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang
01/09/2010(Xem: 20919)
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
31/08/2010(Xem: 15193)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 15838)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 13952)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.
12/08/2010(Xem: 12955)
Nằm ngủ ôm vầng trăng Đồi Cù nghiêng nghiêng mộng Đà Lạt chảy trong thân Tôi như rừng thông im bóng. Em như sương trăng áo mộng Đêm thu xưa quyến hớp hồn tôi.
04/08/2010(Xem: 14742)
Để hướng về Mùa Hiếu Hạnh Thiêng Liêng Để tưởng nhớ công ơn Công Đức Sinh Thành Để cùng nhau nhắc nhở Con Hiền Cháu Thảo Để đền đáp trong muôn một công đức Cha Mẹ Và lễ tạ Thù Ân Bốn Ơn Trọng cưu mang. Chúng tôi xin viết, cảm ơn quý vị đón nhận và phổ biến. Trân trọng, TNT Mặc Giang [email protected]
04/08/2010(Xem: 13521)
Quê tôi còn đó dòng sông Nước đi nước đến chờ con nước về Quê tôi còn đó sơn khê Sắt son tô thắm ước thề không phai Ơn sâu nghĩa nặng tình dài Đường quê lối nhỏ hoa cài thơm hương Tin yêu hòa ái mến thương Chia mưa sẻ nắng gió sương không màng Quê tôi còn đó đò ngang Chờ người lữ thứ miên man chưa về
04/08/2010(Xem: 15222)
Quê Cha ngàn dặm mù khơi Đất Mẹ vạn lý một đời chia xa Thương non, ôm ấp mái nhà Nhớ núi, sầu mộng sơn hà chờ ai Thương sông, con nước chảy dài Nhớ biển, sóng vỗ miệt mài trùng dương Ra đi, vạn lý mù sương Rong rêu in bóng dặm đường phân ly Nhớ xưa, mấy thuở kinh kỳ Mà nay cũng lắm tư nghì hồn đau “Chiều chiều ra đứng ngõ sau Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều”