Ánh Đạo Vàng (thơ)

26/05/201518:41(Xem: 16350)
Ánh Đạo Vàng (thơ)

 

phatthanhdao

 
ÁNH ĐẠO VÀNG


Kính lễ Đức Thế Tôn!

Ánh Đạo bừng soi từ dạo ấy,

Chúng sanh nhuần gội ánh Thiều Quang.

Sao mai vừa mọc bình minh trải,

Làm rung rinh thế giới ba ngàn.

Từ cội Bồ Đề Người vươn dậy,

Chói loà Thiên Địa thảy xưng tôn.

Ngoại Đạo ma quân vừa thoáng thấy,

Đều tiêu tan, bạt vía kinh hồn.

Người đã đến cho thế gian ánh sáng,

Cho niềm tin, cho nhân phẩm con người.

Cho tất cả một tình thương vô hạn,

Chỉ rõ đường đi, lẽ sống cuộc đời.

Người phá vỡ đêm dài vô tận,

Bao xích xiềng nô lệ khổ đau.

Cảnh qụy lụy cúi đầu cầu khẩn,

Bao cực hình sai lạc lụy thân.

Người dựng xây Niết Bàn tại thế,

Khắp chúng sanh an lạc, thái bình.

Chuyển “Khổ đế” trở thành “Diệt Đế”

Hiệp chân như, thể tánh tịnh minh.

          Người đã sống một cuộc đời kỳ diệu,

          Như hoa sen chẳng gợn chút bùn đen.

          Người là ai, sao vô cùng hy hữu?

          Người là người đã giác ngộ cao siêu.

 

Người đã đi về với miền tịch lạc,

Các duyên trần Người đâu luyến vướng mang.

Từ Đâu Suất, Ngài ứng thân thị hiện,

Nguyện đã xong, Ngài thể nhập Niết Bàn.

          Ngài để lại một gia tài vô hạn,

          Pháp thân Ngài thường trụ thế gian.

          Khắp không gian và thời gian bất tận,

Vẫn còn đây Ánh Đạo huy hoàng.


Thích Nữ Liên Chương.

         

                                     

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/04/2013(Xem: 12229)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 24880)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 14389)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 15752)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 16079)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 14994)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….
01/04/2013(Xem: 13536)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều đông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở của Trường sơn.
01/04/2013(Xem: 24078)
Một ngày nóng, rồi một ngày lạnh . Người ta cứ mãi triền miên giữa những cơn nóng lạnh bức bách. Bức bách đến kỳ cùng, cho đến khi lòng người vĩnh viễn đắm chìm tận lòng biển.
01/04/2013(Xem: 21644)
Lời trối trăng của Đại Đế A Lịch Sơn
01/04/2013(Xem: 25930)
Truyện Kiều (thơ)