Chân Như Ẩn Hiện (thơ)

26/05/201518:39(Xem: 12271)
Chân Như Ẩn Hiện (thơ)
Buddha_7

CHÂN NHƯ ẨN HIỆN

Như đứa con xa trở lại nhà,
Lòng mong mỏi gặp bóng hình cha.
Nay trên Thánh Địa con lần vết,
Bước đường chứng đạo Phật Thích Ca.
Đây đỉnh tượng đầu núi Tuyết Sơn,
Sáu năm ròng rã dạ không sờn.
Đại Sĩ Cù Đàm tu khổ hạnh,
Dầu thân khô héo da bọc xương.
Cạnh núi có làng Tu Xà Da,
Với hình thôn nữ dạ thiết tha.
Kính dâng Đạo Sĩ dùng bát sữa,
Để Ngài tiếp tục dặm  trình xa.
Sóng vẫn rì rào sông Ni Liên,
Bao thiên niên kỷ mãi triền miên.
Kể lại nhân sinh về sự kiện,
Bát ngược dòng trôi hợp lời nguyền.
Toạ lạc bên sông có Đạo Tràng,
Bảo Tháp muôn đời vẫn hiên ngang.
Mang tên “Đại Giác” như đánh dấu,
Bồ Tát Đạt Đa chứng Đạo Vàng.
Sau Tháp còn đây cội Bồ Đề,
Sừng sững uy nghiêm nhánh xum xuê.
Chở che Bồ Tát trong Đại Định,
Giúp Ngài chiến thắng diệt tà mê.
Quanh Tháp Đại Giác tiếng kinh vang,
Phật Tử năm châu đến thắp nhang.
Kinh hành lạy Phật và tụng niệm.
Suốt cả ngày đêm tại Đạo Tràng.
 
Diễm Phúc vô ngần con đến đây,
Cảm xúc tri ân Phật dâng đầy.
Công ngài khó nhọc tầm chơn lý,
Rọi ánh Đạo vàng khắp Đông Tây.
Đốt đèn quanh Tháp cúng dường Ngài,
Chúng con thắp đuốc giữa đêm dài.
Cùng nhau tiếp bước Chư Phật Tổ.
Hướng về giác ngộ độ trần ai.


Thích Nữ Liên Chương
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/04/2013(Xem: 12785)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 25087)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 14802)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 15857)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 16552)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 15086)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….
01/04/2013(Xem: 13652)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều đông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở của Trường sơn.
01/04/2013(Xem: 24413)
Một ngày nóng, rồi một ngày lạnh . Người ta cứ mãi triền miên giữa những cơn nóng lạnh bức bách. Bức bách đến kỳ cùng, cho đến khi lòng người vĩnh viễn đắm chìm tận lòng biển.
01/04/2013(Xem: 22217)
Lời trối trăng của Đại Đế A Lịch Sơn
01/04/2013(Xem: 26617)
Truyện Kiều (thơ)