Chân Như Ẩn Hiện (thơ)

26/05/201518:39(Xem: 13812)
Chân Như Ẩn Hiện (thơ)
Buddha_7

CHÂN NHƯ ẨN HIỆN

Như đứa con xa trở lại nhà,
Lòng mong mỏi gặp bóng hình cha.
Nay trên Thánh Địa con lần vết,
Bước đường chứng đạo Phật Thích Ca.
Đây đỉnh tượng đầu núi Tuyết Sơn,
Sáu năm ròng rã dạ không sờn.
Đại Sĩ Cù Đàm tu khổ hạnh,
Dầu thân khô héo da bọc xương.
Cạnh núi có làng Tu Xà Da,
Với hình thôn nữ dạ thiết tha.
Kính dâng Đạo Sĩ dùng bát sữa,
Để Ngài tiếp tục dặm  trình xa.
Sóng vẫn rì rào sông Ni Liên,
Bao thiên niên kỷ mãi triền miên.
Kể lại nhân sinh về sự kiện,
Bát ngược dòng trôi hợp lời nguyền.
Toạ lạc bên sông có Đạo Tràng,
Bảo Tháp muôn đời vẫn hiên ngang.
Mang tên “Đại Giác” như đánh dấu,
Bồ Tát Đạt Đa chứng Đạo Vàng.
Sau Tháp còn đây cội Bồ Đề,
Sừng sững uy nghiêm nhánh xum xuê.
Chở che Bồ Tát trong Đại Định,
Giúp Ngài chiến thắng diệt tà mê.
Quanh Tháp Đại Giác tiếng kinh vang,
Phật Tử năm châu đến thắp nhang.
Kinh hành lạy Phật và tụng niệm.
Suốt cả ngày đêm tại Đạo Tràng.
 
Diễm Phúc vô ngần con đến đây,
Cảm xúc tri ân Phật dâng đầy.
Công ngài khó nhọc tầm chơn lý,
Rọi ánh Đạo vàng khắp Đông Tây.
Đốt đèn quanh Tháp cúng dường Ngài,
Chúng con thắp đuốc giữa đêm dài.
Cùng nhau tiếp bước Chư Phật Tổ.
Hướng về giác ngộ độ trần ai.


Thích Nữ Liên Chương
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/02/2020(Xem: 17603)
THƠ dóng đưa hồn ngẫn nét XUÂN, THƠ đầy nhựa sống bởi cùng XUÂN. THƠ mang nghĩa thắm xuôi nguồn cội, THƠ gói hương nồng vẹn cõi XUÂN. THƠ trẻ vun tình luôn bắt nhịp, THƠ già khởi sắc chẳng hờn XUÂN. THƠ mong khắp chốn vui đồng cảm, THƠ vẫy thêm niềm hạnh phúc XUÂN.
31/01/2020(Xem: 14267)
Niệm Phật và Bệnh Ung Thư Kính bạch Thầy, Sau 12 lần xạ trị đã xong. Con muốn chia sẽ cùng đại chúng những tâm nguyện mà con đã trải qua: Một câu niệm Phật cũng đủ làm cho tâm mình nhẹ nhàng, thanh thoát dù có ra đi bất cứ lúc nào. Con: TT Bệnh ung thư tháng ngày vẫn nhớ Biết bao lần xạ trị đã qua May nhờ niệm Phật Di Đà Đời ta vẫn thấy lướt qua nhẹ nhàng.
24/01/2020(Xem: 18192)
Chiều cuối năm lướt thơ Xuân qua mạng, Vẫn tập tục truyền thống … nhắc đến Mai Bánh chưng xanh hương vị …chẳng đổi thay ! Bao thương nhớ gợi về gia phong nếp cũ …
24/01/2020(Xem: 10929)
Nắng oi ả hè chưa lời tiễn biệt Tình còn mơ tình thắm lá mùa thu Xuân tha thiết Xuân mềm trên khoé mắt Giọt long lanh giọt thấm giọt Xuân thì.. Đất rạn vỡ cười reo vui khắp phố Đào hồng tươi khoe sóng nước lung linh Nụ tầm xuân chuyện lòng chưa thổ lộ Giờ thì thầm cho cánh bướm hồi sinh. Nhớ ơn nước ngọt ngào thương đất nước Giọt mưa Xuân tắm mát tuổi xuân hồng Cho hoang tàn rừng sâu xanh lá mướt Giữa nắng đời cây từ ái đơm bông. Từng hạt bay dưới hiên chùa tha thướt Tiểu trầm tư thầm đến tháng ngày trôi Xuân chửa tàn người ơi thôi vội bước Ngắm hoa lòng rạng rỡ nở trên môi..
19/01/2020(Xem: 12993)
Nhân dịp xuân về Trần gian đón tết Lòng người hoan hỷ vô bờ Ngập tràn niềm vui thắm thiết
18/01/2020(Xem: 19066)
Tử sinh đừng hỏi, kẻo phí lời. Thời tiết "nhân duyên" vốn tại trời. Mây núi nào không bay cạnh núi, Sóng nào chẳng ở chốn xa khơi. Hoa nở tháng Ba, luôn vẫn vậy. Gà gáy canh năm đánh thức người. Cái đạo, cái tâm ai thấu hiểu, Mới biết phù du sống ở đời. ~ Tuệ Trung Thượng Sĩ ~
17/01/2020(Xem: 18518)
Nhận được tập thơ LẮNG TÂM Của cư sĩ Minh Đạo gởi tăng vào những ngày cuối năm 2019, dù đã đọc đi đọc lại vài lần, có ý định viết vài lời cảm nhận nhưng lòng vẫn cứ băn khoăn mãi vì e rằng những lời nhận xét thô thiển của mình sẽ không “chạm” được hoặc không “với tới” ý tưởng của tác giả. Nhưng suy đi nghĩ lại thì là chổ thân tình với tác giả nên cũng không ngại lan man vài điều.
14/01/2020(Xem: 15865)
Vần trăng vằng vặc sáng soi. Đôi chim xoả cánh tung bay giữa trời. Mây ngàn ái dục nhiễm ô. Mặt hồ tĩnh lặng phẳng phờ tịch nhiên. Từ bi xuất hiện Chơn thiền. Mặt hồ phẳng lặng ứng liền Như Lai . TVGPhiLong
13/01/2020(Xem: 14494)
Dù đời có vui buồn Nhớ giữ chánh niệm luôn Thực hành lời Phật dạy Đừng học lý thuyết suông
13/01/2020(Xem: 16433)
Vầng mây xám, bay ngang Trời-Kiếp-Trước Tìm cơn mưa buốt lạnh ở Đời-Sau Hạt lệ ai, có trong ngày mưa ấy? Mà tử sinh nào, ta thất lạc nhau!