Buổi sáng sớm mùa đông năm ấy, chú tiểu vẫn quét dọn sân chùa như mọi hôm từ lúc tờ mờ sáng, khi những giọt sương mai vẫn còn đọng trên cành. Chú thanh thản đưa chổi đều tay gom gọn những chiếc lá rơi, miệng lẩm bẩm bài kệ: „Cần tảo già lam địa; Thời thời phước huệ sanh; Tuy vô tân khách chí; Diệc hữu Thánh nhân hành - Siêng quét đất già lam; Phước huệ thường thường sinh; Tuy không có khách lại; Cũng có thánh nhân qua“.
Hãy sống
Như hoa
Thơm ngát
Một vùng trời.
Hãy yêu
Như suối thác
Chảy mãi
Về muôn nơi
Ôi năm tháng
Không còn dấu vết
Những buồn đau xưa cũ.
Vì chúng ta
Đã sống
Như hoa nở
Tôi về nương bóng Dược Sư
Không tìm sức khỏe dôi dư dồi dào
Không cầu năng lực nhiệm mầu
Không xin thoát khỏi bệnh đau thân này
Không khấn nguyện được hên may
Không lạy lục để được đầy bình an
Không thì thầm, không hỏi han
Mong sao chớ hóa thành mây,
Lang thang mấy nẻo đường bay cuối trời.
Chỉ mơ hóa kiếp con người,
Ngả vào tay mẹ thuở ngày ấu thơ.
Lớn khôn biết tự bao giờ?
Hôn lên tóc Mẹ bạc nhòa
Chín mươi năm lẻ chưa già với Thơ
Bóng chiều hương đậm nắng mưa
Cho con nguồn sống giữa bờ tử sinh
Hôn lên tóc Mẹ yên bình
Thơm hương ân nghĩa sinh thành mênh mông
Tới giờ con phải đi rồi
Mẹ ơi con phải đi thôi mẹ à.
Khi trong bóng tối nhạt nhòa
Bình minh cô tịch hiện ra dịu hiền
Mẹ vươn tay xuống giường bên
Tìm con bé bỏng. Con bèn thưa mau:
“Bé nào còn ở đó đâu!”
Mẹ ơi Con phải đi nào còn đây.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.