Tứ Cú Lục Bát

21/05/201514:57(Xem: 12751)
Tứ Cú Lục Bát


TO-Bo-De-Dat-Ma

Tứ Cú Lục Bát
 
 
Đông độ

Ngọn lau vượt sóng chập chùng
Đong đưa chiếc dép ly phùng nhân duyên
Nhìn xuyên mạch đá tham thiền
Nhân tâm trực chỉ lưu truyền tuệ âm.
 
 
Ngày mai thương nhớ

Ngày mai người mỏi chân chưa
Những cây gòn lạc sớm trưa nhớ bèo
Mờ mờ nhân ảnh mẹ nghèo
Xe đêm. Ở trọ. Chín chiều nhớ thương.
 
 
Bút gieo

Từng trang thế sự kinh thư
Thất tình lục dục thực hư bên đèn
Khẩy cười đổi trắng thay đen
Bút gieo mấy chữ: "Ân đền Oán buông".
 
 
Tố Như

Dấu chân lưu lạc giang hồ
Thanh tao hội ngộ, nhớp nhơ vui vầy
Bất tri tam bách ai hay
Khóc cười khinh động một vài trống canh.
 
 
Vắng

Vắng xa tít tắp chân trời
Vắng ngày vắng tháng, vắng thời vắng duyên
Vắng từng ngày đôi mắt em
Là tôi vắng hết tam thiên đạo đời.
 
 
Nhập

Vươn lên theo ánh mặt trời
Hướng dương rạng rỡ với đời sáng trong
Gió về ru nhịp thong dong
Lặng im vĩnh cửu một giòng như như.
 
 
Mộng & Thực

Buồn vui hạnh phúc vơi đầy
Chia ly rướm lệ, sum vầy hoan ca
Vô tâm đối cảnh sát na
Cánh chim tự tại vừa sà xuống ao!
 
 
Thủy và chung

Tinh mơ tình lại bắt đầu
Hoàng hôn trăng mộng tình sầu lại đi
Bắt đầu từ lúc xòe tay
Nhân duyên rơi xuống một ngày thủy chung.
 
Bơi

Lênh đênh biển khổ một mình
Nhấp nhô sóng dữ bạc tình như vôi
Phong ba tham giận không nguôi
Xả buông nhảy xuống ta bơi về nhà!
 
Ký ức

Xa xăm kỷ niệm một thời
Trầm thăng dâu bể, lòng người đổi thay
Rượu mừng chưa uống đã say
Tình chưa kịp nhớ đã đầy trang văn!\
 
 
Ngộ

Đó là đêm của ngàn sao
Là đêm tuổi trẻ dạt dào suy tư
Là đêm tối sáng tỏ mù
Vỡ tung huyễn mộng nhất như bàng hoàng!
 
 
Lửa trong tro

Bừng bừng rồi xuống lạnh tanh
Tàn tro một nỗi tàn canh buồn sầu
Khưi khưi mấy nhịp mong cầu
Lửa lòng phực chút nhiệm mầu ấm đêm.
 
 
Họa cảnh

Nhập hồn đầu bút tươm thơ
Phẩy yêu thương chốn xác xơ tươi màu
Cây khô đâm nụ tiễn sầu
Dáng tiều tụy mẹ qua cầu thăng hoa!
 
 
                               Tâm Không- Vĩnh Hữu
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/07/2014(Xem: 24811)
Kính Mừng Thầy Nguyên Tạng Mừng thay Quảng Đức hôm nay Tăng Ni đại chúng vui ngày An Cư Tùng duyên tùng sự chúc mừng Thượng Tọa Nguyên Tạng lên ngôi trụ trì Bao năm gian khổ tu trì Hoằng dương Chánh Pháp lợi vì chúng sanh Công phu khuya sớm quên mình Nhiếp tâm cho đạo, hy sinh cho đời An hòa, rộng lượng thương người
20/06/2014(Xem: 18770)
Sống ẩn dật cuộc đời thong dong quá Không thị phi danh lợi cũng rời xa Tránh lo toan tính toán khỏi phiền hà Chuyện thế sự để ngoài tai không động
20/06/2014(Xem: 16719)
Có đôi lúc ta cần nên thận trọng Ngồi lắng nghe dư luận nói về mình. Khộng lệ thuộc trước những lời hư vọng, Chẳng coi thường bao góp ý công minh..
16/06/2014(Xem: 49478)
Ngày ấy cách đây 50 năm về trước, vào một sáng đầu mùa hè của năm 1964, tôi một mình đạp xe đạp từ làng Mỹ Hạc, Xã Xuyên Mỹ, Quận Duy Xuyên, trực chỉ xuống chùa Viên Giác tọa lạc tại Hội An, Quảng Nam. Hôm đó là ngày Rằm Tháng 5 âm lịch của năm Giáp Thìn. Một chặng đường dài 50 năm như vậy, nói cho đúng là nửa thế kỷ của một kiếp nhân sinh- đã, đương và sẽ có nhiều điều đáng nói. Hay có, dở có, không như ý cũng có
16/06/2014(Xem: 14891)
Chia xẻ cùng nhau một miếng mồi, Hai đứa đừng phung phí của trời, Chúng ta đang đói, ăn ngon quá ! Kết nghĩa chân tình, bạn và tôi.
16/06/2014(Xem: 15708)
Tranh thiền minh hoạ cảnh quê nghèo, Thơ thẩn trăng vàng nửa mảnh treo, Lơ thơ cánh liễu buông mành rủ, Trăng hiền soi bóng nước trong veo.
14/06/2014(Xem: 14555)
Bóng đời đổ xuống miền hoa cỏ Ta vẫn ca bài ca nhất phương Vẫn chiếc áo lì năm tháng cũ Vẫn đề thơ hát khúc vô thường.
14/06/2014(Xem: 19847)
Xưa có bầy khỉ nọ Lội xuống hồ vớt trăng Vớt mãi hoài không được Nên mặt mày.. nhăn nhăn.
13/06/2014(Xem: 29303)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
10/06/2014(Xem: 15125)
Đời an vui nhìn trời xanh mây trắng lượn Với người mù chỉ có thấy một màu nâu Không biết tu luôn ham muốn rất khổ sầu Mê ngũ dục mãi chạy theo vòng danh lợi Sáng mắt rồi cả đất trời đang chờ đợi Bao kỳ hoa lắm dị thảo đón chào ta Đã về nhà cùng vui hát khúc hoan ca