Quan Âm Diệu Thiện (thơ)

16/05/201517:02(Xem: 19343)
Quan Âm Diệu Thiện (thơ)




Quan Am Dieu Thien
QUAN ÂM DIỆU THIỆN

Tích Quan Âm Diệu Thiện
Lưu truyền ở nước ta
Qua thể thơ lục bát
Và các bài dân ca.

Tích kể rằng, ngày trước,
Đã lâu, từ rất lâu,
Có một ông vua nọ
Nước mạnh và dân giàu.

Vua chỉ hiềm một nỗi
Chưa sinh được con trai,
Một hoàng tử cao quí,
Để nối ngôi thay ngài.

Hai con đầu đều gái,
Sắp đến tuổi trăng rằm.
Tên của hai công chúa
Là Diệu Thanh, Diệu Tâm.

Cầu có được hoàng tử,
Vua chi không tiếc tiền
Vào những việc từ thiện
Và năng lễ chùa chiền.

Thế mà rồi hoàng hậu
Sinh con lần thứ ba
Cũng lại con gái nốt,
Dù mặt phấn, da hoa.

Tên nàng là Diệu Thiện,
Nhu mì và thông minh.
Khác với hai cô chị,
Chỉ thích sống một mình.

Nàng say mê kinh kệ,
Hàng ngày đi lễ chùa.
Gả chồng, không chịu lấy.
Rất tức giận, nhà vua

Nhốt nàng trong cung cấm,
Hệt như một tên tù.
Nhưng lòng nàng đã quyết,
Nhất mực đòi đi tu.

Cuối cùng, cực chẳng đã,
Vua đành phải cho nàng
Lên tu chùa Bạch Tước
Giữa một khu rừng hoang.

Nhưng vua ngầm ra lệnh
Sư trụ trì chùa này
Cùng các tăng ni khác
Phải khuyên nhủ hàng ngày

Để con ngài, Diệu Thiện,
Sớm hoàn tục. Nhà vua
Dọa nếu không làm được,
Sẽ giết sư, đốt chùa.

Các sư nghe, hoảng sợ,
Hết sức thuyết phục nàng.
Nhưng tâm nàng hướng Phật
Vẫn như đá, vững vàng.

Đang trong cơn cuồng nộ,
Vua ra lệnh đốt chùa,
Cùng công chúa bướng bỉnh
Là Diệu Thiện, con vua.

Tuy nhiên, ngay lập tức,
Dẫu bầu trời đang quang,
Bỗng có mưa trút xuống,
Cứu chùa và cứu nàng.

Vua liền sai đồ tể
Chém đầu con gái ngài.
Lập tức có sét đánh,
Làm dao gãy làm hai.

“Vậy thì đem treo cổ!
Treo cổ nó cho ta!”
Vua kêu lên. Bất chợt
Một con hổ chạy ra.

Đó là con hổ trắng,
To và đẹp lạ thường.
Nó đưa nàng Diệu Thiện
Một mạch tới Chùa Hương,

Một ngôi chùa nổi tiếng,
Huyện Mỹ Đức ngày nay.
Nơi nàng được yên tĩnh
Sống, tu tập đêm ngày.

Nhờ nhân duyên, đức độ,
Nhờ tinh tấn, chuyên tâm,
Cuối cùng nàng đắc quả,
Thành một Quan Thế Âm.

Tức Quan Âm Diệu Thiện,
Đại từ và đại bi.
Chuyên cứu độ dân chúng
Thoát khỏi Tham - Sân - Si.

Một hôm, nghe tin dữ,
Nàng liền trở về nhà,
Thì thấy vua sắp chết,
Gầy yếu và mù lòa.

Chắc do Trời trừng phạt
Vì tội ác trước đây,
Vua mắc chứng bệnh hủi,
Rụng hết mười ngón tay.

Nàng ôm cha thương xót,
Rồi, chí hiếu, chí tình,
Nhường ngài đôi mắt sáng
Và đôi tay của mình.

Nàng còn giúp bố mẹ
Và hai chị quy y,
Tu tập rồi chứng quả,
Thoát vòng Tham - Sân - Si.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/04/2011(Xem: 14865)
Vào đêm ấy, canh ba, giờ đã tới Bao nhiêu người đang ngon giấc mê man Tất Đạt Đa đang ưu tư chờ đợi...
16/04/2011(Xem: 16303)
Một ngày ấy, Hoa Vô Ưu bừng nở Niềm hân hoan khắp thế giới ba ngàn Có bảy đóa sen hồng nâng gót ngọc...
16/04/2011(Xem: 19393)
Có một vị Thánh nhân tên là Siddhartha đã thị hiện ra đời cách đây 2634 năm để tiếp nối hạnh nguyện cứu độ muôn loài vượt qua khổ ải sanh tử, đưa đến bờ Giác...
11/04/2011(Xem: 10871)
Từng giọt mưa rơi tí tách hoài, nỗi niềm man mác gởi về ai
11/04/2011(Xem: 10074)
Thu về gió hỏi giọng tỉ tê, Lành lạnh heo may xót não nề! Vu-Lan, báo đáp ân Cha Mẹ! Mục-Liên, Ngài đã vẹn câu thề. Còn con, sinh hóa trong thương nhớ! Báo ân còn đợi! Vu-Lan về? Vu-Lan nào ở tiết heo may? Mà ở buồn vui, ở đắng cay, Ở trong chuông mõ, trong kinh kệ, Ở cả trong con, tuổi đọa đày! Những lúc thanh nhàn con nhớ Mẹ!
11/04/2011(Xem: 9996)
Thêm một mùa xuân đến với ta, Trăm hoa đua nở đẹp quê nhà
11/04/2011(Xem: 13247)
Ngày Phật Ðản tin về mùa kỷ niệm Rộn ràng lên người con Phật năm châu Nghe niềm vui mang sắc thái nhiệm màu
11/04/2011(Xem: 27756)
Phật Đản người ơi Phật Đản về Cho lòng nhân loại bớt tái tê Chiến tranh thù hận mau chấm dứt Từ bi tỏa sáng khắp lối về.
11/04/2011(Xem: 13414)
giờ phút linh thiêng gió lặng chim ngừng trái đất rung động bảy lần khi bất diệt đi ngang dòng sinh diệt...
09/04/2011(Xem: 16960)
Trúc, Lan, Bàng… bái kiến Thị Ngạn… biệt ưu phiền Sư mang hình vóc hạc Trí tuệ Người vô biên Nhắp chung Trà Sen nhỏ Ung dung Thầy làm thơ