Quan Âm Diệu Thiện (thơ)

16/05/201517:02(Xem: 18850)
Quan Âm Diệu Thiện (thơ)




Quan Am Dieu Thien
QUAN ÂM DIỆU THIỆN

Tích Quan Âm Diệu Thiện
Lưu truyền ở nước ta
Qua thể thơ lục bát
Và các bài dân ca.

Tích kể rằng, ngày trước,
Đã lâu, từ rất lâu,
Có một ông vua nọ
Nước mạnh và dân giàu.

Vua chỉ hiềm một nỗi
Chưa sinh được con trai,
Một hoàng tử cao quí,
Để nối ngôi thay ngài.

Hai con đầu đều gái,
Sắp đến tuổi trăng rằm.
Tên của hai công chúa
Là Diệu Thanh, Diệu Tâm.

Cầu có được hoàng tử,
Vua chi không tiếc tiền
Vào những việc từ thiện
Và năng lễ chùa chiền.

Thế mà rồi hoàng hậu
Sinh con lần thứ ba
Cũng lại con gái nốt,
Dù mặt phấn, da hoa.

Tên nàng là Diệu Thiện,
Nhu mì và thông minh.
Khác với hai cô chị,
Chỉ thích sống một mình.

Nàng say mê kinh kệ,
Hàng ngày đi lễ chùa.
Gả chồng, không chịu lấy.
Rất tức giận, nhà vua

Nhốt nàng trong cung cấm,
Hệt như một tên tù.
Nhưng lòng nàng đã quyết,
Nhất mực đòi đi tu.

Cuối cùng, cực chẳng đã,
Vua đành phải cho nàng
Lên tu chùa Bạch Tước
Giữa một khu rừng hoang.

Nhưng vua ngầm ra lệnh
Sư trụ trì chùa này
Cùng các tăng ni khác
Phải khuyên nhủ hàng ngày

Để con ngài, Diệu Thiện,
Sớm hoàn tục. Nhà vua
Dọa nếu không làm được,
Sẽ giết sư, đốt chùa.

Các sư nghe, hoảng sợ,
Hết sức thuyết phục nàng.
Nhưng tâm nàng hướng Phật
Vẫn như đá, vững vàng.

Đang trong cơn cuồng nộ,
Vua ra lệnh đốt chùa,
Cùng công chúa bướng bỉnh
Là Diệu Thiện, con vua.

Tuy nhiên, ngay lập tức,
Dẫu bầu trời đang quang,
Bỗng có mưa trút xuống,
Cứu chùa và cứu nàng.

Vua liền sai đồ tể
Chém đầu con gái ngài.
Lập tức có sét đánh,
Làm dao gãy làm hai.

“Vậy thì đem treo cổ!
Treo cổ nó cho ta!”
Vua kêu lên. Bất chợt
Một con hổ chạy ra.

Đó là con hổ trắng,
To và đẹp lạ thường.
Nó đưa nàng Diệu Thiện
Một mạch tới Chùa Hương,

Một ngôi chùa nổi tiếng,
Huyện Mỹ Đức ngày nay.
Nơi nàng được yên tĩnh
Sống, tu tập đêm ngày.

Nhờ nhân duyên, đức độ,
Nhờ tinh tấn, chuyên tâm,
Cuối cùng nàng đắc quả,
Thành một Quan Thế Âm.

Tức Quan Âm Diệu Thiện,
Đại từ và đại bi.
Chuyên cứu độ dân chúng
Thoát khỏi Tham - Sân - Si.

Một hôm, nghe tin dữ,
Nàng liền trở về nhà,
Thì thấy vua sắp chết,
Gầy yếu và mù lòa.

Chắc do Trời trừng phạt
Vì tội ác trước đây,
Vua mắc chứng bệnh hủi,
Rụng hết mười ngón tay.

Nàng ôm cha thương xót,
Rồi, chí hiếu, chí tình,
Nhường ngài đôi mắt sáng
Và đôi tay của mình.

Nàng còn giúp bố mẹ
Và hai chị quy y,
Tu tập rồi chứng quả,
Thoát vòng Tham - Sân - Si.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/06/2024(Xem: 6859)
Hôm nay ngay giờ luận văn Đề tài cô viết trên bảng Tả chân dung kể tình thương Người cha em thường yêu kính. Bạn học an vui tươi tỉnh Riêng con cắn bút đắn đo Từ nhỏ chỉ sống với mẹ Ôi quá khó một đề văn.
05/06/2024(Xem: 6920)
Nẻo đường sư đi thanh tịnh Thiêng liêng toả bóng bồ đề Quen rồi nắng chang mưa lạnh Nhẹ tênh sớm tối đi, về... Nẻo đường người đi khúc khuỷu Mang mang phiền não gập ghềnh Chuyện đời không cho chân nghỉ
05/06/2024(Xem: 6470)
Con ơi! Nhớ lời mẹ dạy Sau nầy khôn lớn nên người Lòng dạ thẳng ngay gìn giữ Lý tưởng cao cả vì đời.
05/06/2024(Xem: 8312)
Con người là sinh vật sống bằng cảm xúc! Dù rằng lý trí đến đâu, vẫn trải qua cảm giác đau buồn Tuỳ căn cơ, người thì vượt rất nhanh, nhưng có kẻ lại đắm chìm luôn Nếu không được thỏa mãn trong cảm giác được vỗ về, được thông cảm!
02/06/2024(Xem: 5803)
gối nhẹ mây đầu núi nghe gió thoảng hương trà thiền duyệt tâm bất động rừng cây dâng hương hoa một sáng ta thức dậy sương lam phủ mái nhà hồn nhiên cười tiễn biệt chim chóc vang lời ca đời đi về muôn lối quan san mộng hải hà chút lửa hồng bếp cũ
31/05/2024(Xem: 7143)
Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! Xin cám ơn, mấy tuần nay truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị !
31/05/2024(Xem: 5706)
Tôi là người lưu vong Từ thuở còn thanh xuân Mang mối sầu viễn xứ Lòng muôn nỗi nhớ mong. Nhớ phố phường thân yêu Cùng bóng dáng yêu kiều Tà áo bay trong gió Như cánh bướm mỹ miều.
27/05/2024(Xem: 11044)
Thầy nắm bàn tay Mẹ Trong bàn tay của Thầy Lòng tràn đầy xúc cảm Hiếu từ dâng Mẹ yêu, Nhớ ngày xưa còn bé Bàn tay Mẹ thương yêu Săn sóc đàn con dại Tay Mẹ dãi nắng chiều Suốt ngày ngoài đồng ruộng Ươm mầm lúa nuôi con, Một mình Mẹ tần tảo. Về nhà nhìn con thảo, Mẹ quên hết nhọc nhằn
27/05/2024(Xem: 7543)
Ngôn ngữ Việt, chữ “Mùa” tự thân rất huyền ảo Mô tả được chiều dài, rộng, sâu của thời gian Nào mùa gặt, mùa thi, mùa nhãn, mùa mưa, mùa nắng khô khan Ôi đứng cạnh bên chữ Mùa, có đôi khi ước lệ nhưng rất độc đáo!