Quan Âm Diệu Thiện (thơ)

16/05/201517:02(Xem: 18637)
Quan Âm Diệu Thiện (thơ)




Quan Am Dieu Thien
QUAN ÂM DIỆU THIỆN

Tích Quan Âm Diệu Thiện
Lưu truyền ở nước ta
Qua thể thơ lục bát
Và các bài dân ca.

Tích kể rằng, ngày trước,
Đã lâu, từ rất lâu,
Có một ông vua nọ
Nước mạnh và dân giàu.

Vua chỉ hiềm một nỗi
Chưa sinh được con trai,
Một hoàng tử cao quí,
Để nối ngôi thay ngài.

Hai con đầu đều gái,
Sắp đến tuổi trăng rằm.
Tên của hai công chúa
Là Diệu Thanh, Diệu Tâm.

Cầu có được hoàng tử,
Vua chi không tiếc tiền
Vào những việc từ thiện
Và năng lễ chùa chiền.

Thế mà rồi hoàng hậu
Sinh con lần thứ ba
Cũng lại con gái nốt,
Dù mặt phấn, da hoa.

Tên nàng là Diệu Thiện,
Nhu mì và thông minh.
Khác với hai cô chị,
Chỉ thích sống một mình.

Nàng say mê kinh kệ,
Hàng ngày đi lễ chùa.
Gả chồng, không chịu lấy.
Rất tức giận, nhà vua

Nhốt nàng trong cung cấm,
Hệt như một tên tù.
Nhưng lòng nàng đã quyết,
Nhất mực đòi đi tu.

Cuối cùng, cực chẳng đã,
Vua đành phải cho nàng
Lên tu chùa Bạch Tước
Giữa một khu rừng hoang.

Nhưng vua ngầm ra lệnh
Sư trụ trì chùa này
Cùng các tăng ni khác
Phải khuyên nhủ hàng ngày

Để con ngài, Diệu Thiện,
Sớm hoàn tục. Nhà vua
Dọa nếu không làm được,
Sẽ giết sư, đốt chùa.

Các sư nghe, hoảng sợ,
Hết sức thuyết phục nàng.
Nhưng tâm nàng hướng Phật
Vẫn như đá, vững vàng.

Đang trong cơn cuồng nộ,
Vua ra lệnh đốt chùa,
Cùng công chúa bướng bỉnh
Là Diệu Thiện, con vua.

Tuy nhiên, ngay lập tức,
Dẫu bầu trời đang quang,
Bỗng có mưa trút xuống,
Cứu chùa và cứu nàng.

Vua liền sai đồ tể
Chém đầu con gái ngài.
Lập tức có sét đánh,
Làm dao gãy làm hai.

“Vậy thì đem treo cổ!
Treo cổ nó cho ta!”
Vua kêu lên. Bất chợt
Một con hổ chạy ra.

Đó là con hổ trắng,
To và đẹp lạ thường.
Nó đưa nàng Diệu Thiện
Một mạch tới Chùa Hương,

Một ngôi chùa nổi tiếng,
Huyện Mỹ Đức ngày nay.
Nơi nàng được yên tĩnh
Sống, tu tập đêm ngày.

Nhờ nhân duyên, đức độ,
Nhờ tinh tấn, chuyên tâm,
Cuối cùng nàng đắc quả,
Thành một Quan Thế Âm.

Tức Quan Âm Diệu Thiện,
Đại từ và đại bi.
Chuyên cứu độ dân chúng
Thoát khỏi Tham - Sân - Si.

Một hôm, nghe tin dữ,
Nàng liền trở về nhà,
Thì thấy vua sắp chết,
Gầy yếu và mù lòa.

Chắc do Trời trừng phạt
Vì tội ác trước đây,
Vua mắc chứng bệnh hủi,
Rụng hết mười ngón tay.

Nàng ôm cha thương xót,
Rồi, chí hiếu, chí tình,
Nhường ngài đôi mắt sáng
Và đôi tay của mình.

Nàng còn giúp bố mẹ
Và hai chị quy y,
Tu tập rồi chứng quả,
Thoát vòng Tham - Sân - Si.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/03/2017(Xem: 10378)
Có những mùa mưa đi qua miền đất cũ - nhưng nhà cửa nơi đây thì mới - và những con người cũng mới - Mưa ngày xưa không phải mưa ngày nay - cũng không phải cơn mưa đã rơi từ nơi chốn xa vời - mà trông như chẳng khác gì mấy
28/02/2017(Xem: 12608)
Tình tăng lữ như mây trời thoáng mát Chẳng buộc ràng với hương sắc thời gian Lòng không mong nhớ nghĩ cõi mơ màng Chỉ lặng lẽ âm thầm trong quán chiếu .
24/02/2017(Xem: 12980)
Về đâu… chiếc lá cuối mùa - Dòng đời trôi nổi bão mưa phủ dày
24/02/2017(Xem: 13317)
Như đứa con xa trở về nhà Duyên lành gặp lại bóng hình Cha Đường xưa mây trắng con theo dấu Trọn lòng thành kính với thiết tha.
22/02/2017(Xem: 11779)
Ân sanh dưỡng từ mẹ cha nuôi lớn Công ơn Thầy khai trí cả đời con Dẫu vô thường sanh diệt mất hay còn Con vẫn nhớ tình Thầy luôn mãi mãi .
21/02/2017(Xem: 10997)
Thấp thoáng người về giữa nắng trưa Trên đường làng cũ gió đong đưa Khách trần lưu lạc nương bóng Đạo Cửa Phật từ bi chẳng thiếu thừa .
21/02/2017(Xem: 12956)
Mộ đá xanh rêu giữa nắng chiều, Rưng rưng khóe mắt cảnh buồn hiu. Hàng dương phủ bóng chìm yên lặng, Rặng núi in hình gợi tịch liêu. Ân lớn Mẹ cho còn biết mấy, Nghĩa sâu con trả chẳng bao nhiêu. Nghìn thu đức sáng luôn thừa hưởng, Nhân ái vị tha dạy rất nhiều...
20/02/2017(Xem: 10426)
Thiểu dục khỏi cầu cũng thoát mê Tài sắc danh xưng chẳng bận bề Vô vi đạo học tâm luôn mở Giữa chốn phồn hoa biết trở về .
18/02/2017(Xem: 14069)
Thuở xưa đức Quán Thế Âm - Chọn nơi đây chốn sơn lâm tuyệt vời - Mở mang Phật pháp giúp đời - Đạo tràng xây dựng cho người tu tâm, Núi tên là Phổ Đà Sơn
18/02/2017(Xem: 12632)
Ni cô quyết chí tu hành - Cầu tìm giác ngộ lòng thành thiết tha - Nên cô nhờ thợ tạc ra - Một pho tượng Phật thật là uy nghi