Con và con người (thơ)

16/05/201516:52(Xem: 11049)
Con và con người (thơ)

lotus_3


CON VÀ NGƯỜI

Con người vốn ngu dốt
Nên rất dễ bị lừa.
Nhưng khó mà thuyết phục
Rằng họ đã bị lừa.
Cũng chính vì ngu dốt,
Họ thích sống bầy đàn.
Vừa không phải suy nghĩ,
Lại vừa được an toàn.
Con người và con vật
Đều là Con như nhau.
Nhiều người không hề biết
Mình có một cái đầu.
Một ít con - người ấy
Muốn thực sự làm Người,
Bắt đầu chịu suy nghĩ.
Và bị đánh tơi bời.
Con và Người là thế.
Một sự thật đau lòng.
Nguy hiểm sự ngu dốt.
Nguy hiểm cả đám đông
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/01/2017(Xem: 11682)
Đoàn ca kịch nọ nổi danh - Kiếm ăn đi khắp tỉnh thành làng thôn - Diễn tuồng ác quỷ kinh hồn - Tuồng "Quỷ La Sát" luôn luôn hãi hùng
04/01/2017(Xem: 12197)
Gia đình ấm áp thuận hòa vui - Sum họp bên nhau rộn tiếng cười - Chào đón tân niên lòng phấn khởi - Hạnh phúc gia cang, hạnh phúc đời…
04/01/2017(Xem: 12501)
Năm mới tâm hồn đổi mới Giận hờn ganh ghét bỏ đi Con đường quy y hướng đến Xa lìa khổ não ưu bi .
04/01/2017(Xem: 10814)
Ta cứ ngỡ DANH thơm là cao quý Nào ngờ đâu như hư ảo phù vân Tham cầu chi mà cứ mãi đua tranh Rồi một lúc biến tan thành bọt nước .
28/12/2016(Xem: 12113)
Trước bàn thờ Phật trang nghiêm - Đèn hay nến thắp sáng lên ánh hồng - Con thầm cầu nguyện trong lòng - Mong sao giác ngộ, thoát vòng u mê - Vô minh, tăm tối xua đi - Luôn luôn tỉnh thức hướng về ánh quang.
28/12/2016(Xem: 9544)
Hoa nở Xuân về chúc tụng nhau Trăm năm tỉnh giấc mộng xuân đào Con đường Phật dạy an vui đến Hạnh phúc muôn đời đẹp biết bao .
26/12/2016(Xem: 13315)
Mái chùa trong trái tim ta Chẳng cao chẳng thấp chẳng xa cách người Mái chùa là cả cuộc đời Là tâm niệm thoáng là lời nói ra
25/12/2016(Xem: 12285)
Tháng mười tháng lụt liên miên Nước dâng tràn ngập khắp miền quê tôi Quê tôi dân đã khổ rồi Tôi xin nước lũ đừng trôi chết người
24/12/2016(Xem: 11042)
Thân cùng chia sẻ Mở rộng lòng ra Học tánh vị tha Là lời Phật dạy .
23/12/2016(Xem: 11162)
Chiều nay về đến không môn Thấy người năm củ lưu tồn viễn xưa Phất phơ khóm nắng dư thừa Rung rung nhành trúc du dưa tháng ngày Buổi đầu ôm mộng tỉnh say Bây giờ hiu quạnh tương vay đất trời