Bến cũ đò xưa (thơ)

11/04/201520:12(Xem: 17100)
Bến cũ đò xưa (thơ)


chiec ghe


BẾN CŨ ĐÒ XƯA

                                                                                                Huệ Trân

 

 

Bước đi,

Từng bước nghẹn ngào

Ngoái trông tay vẫy, lệ trào chia xa!

Xứ người rực nắng Tháng Ba,

Hồn tôi đê vỡ, Hồng-Hà-Tháng-Tư!

 

Bóng cha oằn cánh song tù,

Ơn nhà nợ nước nặng bờ vai mang

Mẹ chờ mòn mỏi Phương Đông

Trăm năm bạc trắng tấc lòng Âu-Cơ!

 

Người về bến cũ đò xưa,

Có nghe chim quốc bên bờ quạnh hiu?!

 

Huệ Trân

(Tào-Khê tịnh thất, Tháng Tư, 2015)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41719)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.