Ngôi nhà và ngôi vườn (thơ)

29/03/201508:25(Xem: 16588)
Ngôi nhà và ngôi vườn (thơ)


Ngoinha

Ngôi nhà và ngôi vườn

Thoại Hoa

 

Giờ này cánh đồng cỏ cây hoa lá

Ươm sắc hương theo gió nhẹ nhàng

Quả đen tầm gửi bắt đầu thả bóng

Chiều đổ xuống, nép mình dưới lá vàng

 

Giọt nước phún trong bồn, xuống rồi lên

Gió nhẹ hoàng hôn, mặt nước lăng băng

Cảnh ngoài biến đổi như tâm mình động ?

Tịnh tu đi, hết lít nhít lăng nhăng !

 

Ngôi nhà yên tỉnh, thở chút nghỉ ngơi

Vài quả quít vàng đung đưa chơi vơi

Trên cành, buổi chiều, trước một ngọn gió

Chẳng khác nào cuộc đời người nổi trôi

 

Lá sen trong bồn uống không khí trời

Đón những tia sáng cuối cùng hoàng hôn

Mặt trời xuống dần, tỏ vẻ mệt mỏi

Như người thân già bắt đầu mỏi mòn

 

Từ từ ngôi nhà mở cánh cửa sổ

Cho hoàng hôn linh động hương thơm vào

Ta nghiêng mình ra ngoài, ngụm hít thở

Cảm giác an lạc, tịnh tâm, thở phào !

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/10/2010(Xem: 16352)
Ta lấy viết phết cuộc đời lên giấy Nghe đất trời cuồn cuộn âm ba Giữa thinh không ẩn hiện bóng sơn hà Nghiêng nét bút phóng ngang bờ ảo mộng
11/10/2010(Xem: 15565)
Một lá thư là đủ cho anh vượt qua và hướng về em để nói khi ngọn gió thổi qua đêm dùng nó như máu để viết bài thơ bí mật nhắc nhở anh mỗi lời đều là lời cuối
11/10/2010(Xem: 22057)
tọa chủ Ấn Nhất Tâm trang viện người Thầy đã dẫn dắt tôi trở về cùng Danh hiệu Nam mô A Di Đà Phật và cõi tịnh độ trang nghiêm. với niềm tri ân không thể tỏ bày nơi đây...
11/10/2010(Xem: 26331)
Nhất diệp biển chu hồ hải khách Tranh xuất vi hàng phong thích thích Vi mang tứ cố vãn triều sinh Giang thủy liên thiên nhất âu bạch
11/10/2010(Xem: 15307)
Một chút mây và một chút mưa Hồn em thở nhẹ cõi xa xưa Buồn bay lên mấy hàng dây thép Mây trắng em còn phơi ban trưa
11/10/2010(Xem: 16729)
Nhớ năm ngoái mẹ có lần đã hỏi Về chưa con sao vẫn thấy chưa về Con lại phải thêm một lần nói dối Chờ sang năm con hứa sẽ về quê
08/10/2010(Xem: 16620)
Còn nghe được tiếng ve sầu Còn yêu đốm lửa đêm sâu bập bùng Quê người trên đỉnh Trường Sơn Cho ta gửi một nỗi hờn thiên thu.
07/10/2010(Xem: 18616)
Tưởng niệm tình ông thật bao la. Địa-cầu tinh tú cõi hằng sa, Viễn vọng ông nhìn trông tận mặt, Ngu hèn chúng chỉ thấy quanh da ! Chúng gieo thiển-cận đầy u-ám ! Ô?g trải văn-minh khắp hải-hà. Siêu nhân thánh chúa sao mà thế ? Trái đất hình " vuông " ôi xót xa.
05/10/2010(Xem: 28195)
Trải vách quế gió vàng hiu hắt, Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng, Oán chi những khách tiêu phòng, Mà xui phận bạc nằm trong má đào.
04/10/2010(Xem: 14917)
1- Thuở trời đất nổi cơn gió bụi 2- Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên 3- Xanh kia thăm thẳm tầng trên 4- Vì ai gây dựng cho nên nỗi này