Khổ lụy tai ương mãi bám vây
Tới lui luẩn quẩn biết ai thay.
Ba đường giác ngộ nào đâu thấy ! (*)
Sáu nẻo trầm mê chẳng có hay !
Liễu giải chơn tâm căn diệu lực,
Quảng khai chánh pháp huệ tròn bày.
Dương trần mấy chốc còn quay lại,
Đại đạo huân tu chính chốn này.
Trong kho tàng thi ca cổ điển Việt Nam, Trần Nhân Tông là nhân vật lịch sử rất đặc biệt: Ngài không chỉ là một bậc minh quân lỗi lạc hiếm có, mà còn là một vị thiền sư đã liễu ngộ Phật pháp (được người đương thời tôn xưng là Điều Ngự Giác Hoàng hay Phật Hoàng, trở thành vị tổ sáng lậpdòng Thiền Trúc Lâm Yên Tử của Phật giáo Việt Nam), đồng thời, cũng là một nhà thơ lớn của dân tộc.
Có hai người bạn lái buôn
Bàn nhau sửa soạn lên đường đi xa
Đem hàng hóa để bán ra
Cùng đi một hướng, cùng qua một vùng,
Cả hai không thể đi chung
Mỗi bên đều có người đông trong đoàn
Lại thêm xe cộ đầy hàng
Khó lòng chen chúc lên đường cùng nhau
Chàng kia vốn được nổi danh
Một nhà bốn vợ đẹp xinh, diễm kiều.
Vợ đầu: chàng rất thương yêu
Vuốt ve âu yếm, nuông chiều mãi thôi
Khi đi đứng, lúc nằm ngồi
Cả khi làm lụng chẳng rời bước chân
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.
Phật ngoài không cứu Tham Sân Si mình
Lạy mình tinh tấn chân thành
Phật tâm Phật tánh Phật tình sáng lên!