Quá Cảnh Trần Gian

14/03/201515:22(Xem: 13076)
Quá Cảnh Trần Gian
''' Tình bạn có khuôn mặt thật hơn là tình yêu '' - TCSơnGIỮ TÌNH BẠN Có một người bạn đã khó, và giữ cho tình bạn đó bền lâu càng khó hơn. Có những việc tưởng chừng như rất dễ, song thực hiện lại khó vô vàn. tìm thấy được những người bạn tốt biết quan tâm chia sẻ cùng nhau. Và hãy cùng nhau giữ vững tình bạn của mình. Bạn đã chắc chắn muốn có 1 tình bạn lâu bền? Vậy bạn đã làm được những điều dưới đây chưa? 1. Muốn giữ được bạn thì đừng nói xấu bạn sau lưng, đừng đem bạn ra là chuyện làm quà cho người khác! 2. Muốn giữ được bạn thì đừng lợi dụng bạn.Đừng nghĩ rằng thân nhau thì giúp nhau kiểu gì chẳng được! 3. Muốn giữ được bạn thì đừng xúc phạm bạn.Với bạn lớn tuổi hơn hay bé tuổi hơn cũng cần tôn trọng. 4. Muốn giữ được bạn thì cần tuyệt đối sòng phẳng. Nhất là chuyện tiền bạc. Chỉ vay và cho vay trong trường hợp cùng cực bất đắc dĩ hay bất khả kháng. Trong công việc làm ăn phải sòng phẳng. Không được tham lam! 5. Muốn giữ được bạn thì đừng bao giờ vì mình mà khiến bạn phải chịu thiệt thòi. 6. Muốn giữ được bạn thì cần chân thành với bạn. Có thể chia sẻ với bạn những niềm vui cũng như nỗi buồn. Muốn giữ được sự chân thành thì đừng trong bụng bực tức mà ngoài mặt vẫn niềm nở! 7. Muốn giữ được bạn cần phải giữ được những điều bí mật của bạn! 8. Muốn giữ được bạn thì đừng coi mình luôn luôn giỏi hơn bạn.Đừng bao giờ hạ thấp bạn để nâng mình lên! 9. Muốn giữ được bạn thì đừng nói cạnh nói khóe bạn hay người thân của bạn. Nếu không vừa lòng bạn điều gì. Có thể thẳng thắn mà nói ra! 10. Muốn giữ được bạn thì phải luôn tự nhìn nhận thái độ của mình với bạn. Luôn cố gắng sống đàng hoàng không khuất tất! Không suồng-sã trong gia-đình bạn dù rất thân !! 11. Muốn giữ được bạn thì đừng thờ ơ với bạn quá. Tình bạn đẹp luôn luôn cần được nuôi dưỡng. 12. Muốn giữ được bạn thì càng không nên xâm phạm vào khoảng trời riêng của bạn.__(())__'
blank
Hạnh Phúc Của Bạn Nơi Nào.

Có một nhóm 50 người đang tham dự một seminar, đột nhiên diễn giả ngừng lại và đề nghị nhóm tham gia một 
hoạt động, ông ta đưa cho mỗi người một quả bóng bay và yêu cầu từng người viết tên của mình lên quả bóng bay.
Sau đó, những quả bóng bay được đưa tới một căn phòng khác. Những người tham dự bước vào căn phòng có những 
quả bóng và phải tìm ra quả bóng có tên của họ trong vòng 5 phút. Mọi người đều cố gắng tìm quả bóng có tên
của mình, xô đẩy những người khác và đẩy các quả bóng khác sang một bên. Khung cảnh rất hỗn độn .
Sau 5 phút không ai tìm được quả bóng có tên của họ. Nhóm người đó lại được yêu cầu làm một nhiệm vụ khác, 
nhặt lên bất kỳ một quả bóng và đưa cho người có tên trên quả bóng đó. Trong vòng một phút, tất cả mọi người 
đều có quả bóng viết tên của chính họ.

Diễn giả bắt đầu nói :

- Đây chính là những gì đang xảy ra trong cuộc sống của chúng ta. Ai ai cũng điên cuồng lùng sục
hạnh phúc ở khắp mọi nơi mà không biết nó nằm ở đâu.Hạnh phúc của mỗi chúng ta chỉ có được dựa trên 
hạnh phúc của người khác. Hãy cho đi niềm hạnh phúc, và bạn sẽ nhận lại phần của mình.

Và đây mới là mục đích của cuộc sống :

 Nơi người, thấy hạnh phúc ta
Nơi ta, có hạnh phúc qua mọi người.

With Metta

'QUÁ CẢNH TRẦN GIANQuá cảnh trần gian lạc bến tìnhTình vui phơi phới buổi bình minhThuyền lòng thả nổi không người láiĐâu ngờ, trôi dạt chốn điêu linh..Ghé cảnh giàu sang mượn tiếng cườiVẳng sau cánh cửa tiếng than ôi,Nghe nơi hạnh phúc đôi dòng lệNgười sống bên người vẫn lẻ loi !Đến chốn kịch trường mua chút vuiMơ chút danh thơm sống ở đờiGặp bao '' con mắt hình viên đạn ''Đố kỵ, hờn ghen.. khiến rã rời ..- Chiều ngang qua phố trút nỗi buồnLy đầy, ly cạn.. lại buồn hơn!Ai biết trần gian là quán trọAi lấp cho đầy nỗi.. trống trơn?Quá cảnh nhân gian mượn áo người Mặc vào ngộ nhận áo là tôi,'' Áo vũ cơ hàn '' hay gấm lụaHẳn mốt mai về, trả lại thôi!Quá cảnh trần gian mỏi gót chânKhóc, cười, vinh, nhục điệu xoay vần.Thôi về, giả biệt đời sân khấuMỉm cười bước nhẹ dưới hiên trăng..Thích Tánh Tuệ__(())__'
Quá Cảnh Trần Gian
Quá cảnh trần gian lạc bến tình
Tình vui phơi phới buổi bình minh
Thuyền lòng thả nổi không người lái
Đâu ngờ, trôi dạt chốn điêu linh..
 
Ghé cảnh giàu sang mượn tiếng cười
Vẳng sau cánh cửa lắm than ôi,
Nghe nơi hạnh phúc đôi dòng lệ
Người sống bên người vẫn lẻ loi!
 
Đến chốn kịch trường mua chút vui
Mơ chút danh thơm sống ở đời
Gặp bao ''con mắt hình viên đạn''
Đố kỵ, hờn ghen.. khiến rã rời..
 
- Chiều ngang qua phố trút nỗi buồn
Ly đầy, ly cạn.. lại buồn hơn!
Ai biết trần gian là quán trọ
Ai lấp cho đầy nỗi.. trống trơn?
 
Quá cảnh nhân gian mượn áo người 
Mặc vào ngộ nhận áo là tôi,
''Áo vũ cơ hàn'' hay gấm lụa
Hẳn mốt mai về, trả lại thôi!
 
Quá cảnh trần gian mỏi gót chân
Khóc, cười, vinh, nhục điệu xoay vần.
Thôi về, giả biệt đời sân khấu
Mỉm cười bước nhẹ dưới hiên trăng..
Thích Tánh Tuệ
blank
 
Nếu bạn cứ chằm chằm nhìn vào mặt xấu
 của một ai đó sẽ làm anh ta 
càng trở nên tồi tệ hơn.
Nhưng nếu khuyến khích anh ta vươn tới 
những điều hay mà anh ta có thể, 
chắc chắn anh ta sẽ làm được.

Johann Goethe

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/02/2013(Xem: 15834)
Mẹ là bài trường ca không đoạn kết Mẹ là thiên thần không ở trên cao Mẹ cho ta từng hơi thở ngọt ngào Mẹ sưởi ấm tim hồng khi giá lạnh
08/02/2013(Xem: 20964)
Nhân một hôm đến tại tư thất thăm cụ Ngô Trọng Anh, Giác Lượng đọc được bài thơ của Cụ Hoàng Văn Minh, tức nhà thơ Điền Viên, đăng trên Đặc San của Hội Người Việt Cao Niên, vùng Hoa Thịnh Đốn Xuân Kỷ Sửu (2009). Với tựa đề: NƯỚC NON
08/02/2013(Xem: 28381)
Cuốn Nhị Thập Tứ Hiếu Được viết vào đời Nguyên. Tác giả - Quách Cự Nghiệp, Một túc nho, người hiền. Hai mươi tư gương tốt Về đạo hiếu xưa nay
08/02/2013(Xem: 14612)
Nối truyền Đức Tổ Minh Quang Du Tăng Khất Sĩ dẫn đoàn hoá duyên, Xưa Tổ hành đạo khắp miền Nay ta noi dấu trọn nguyền kiếp tu.
07/02/2013(Xem: 24039)
Nửa thế kỷ Tôn Sư vắng bóng, Ánh Đạo Vàng tỏa rộng muôn phương Hôm nay tổ chức huy hoàn Hằng năm kỷ niệm, đàn tràng tôn nghiêm. Môn đồ Tứ chúng ngưỡng chiêm,
06/02/2013(Xem: 15144)
Bước đi từng bước vào chánh niệm Dáng khoan thai uy lực vô cùng Phật kinh hành đất chuyển trời rung Oâi! Huyền diệu bước chân giải thoát
06/02/2013(Xem: 10399)
Xuân về thăm lại cố hương Cây đa bến cũ thân thương mái chùa Ngô khoai hương lúa bốn mùa Dòng kinh biến đổi đất chua ngàn đời Nhạn về én lượn nơi nơi Mái chèo khua nước sao rơi đầy thuyền Cô thôn nữ hát đưa duyên Giao mùa nắng ấm hoa viền cành xuân
04/02/2013(Xem: 16095)
Trên đỉnh Phù Vân Đường lên Yên Tử mây dìu bước Qua suối Giải Oan đá dẫn đường Hoa yên dấu ấn thời Điều Ngự Bảo Sát âm vang một cõi Thiền Rừng tháp đây rồi lưu chấn tích Mái chùa che cả một giang sơn Chùa Đồng vang dội linh thiêng núi Cột đá uy nghiêm đứng giữa dòng Hàng tùng che mát lòng nhân thế Gốc sứ nhả hương giữa bụi trần Sỏi đá rêu phong còn biết nói Người đời sao nỡ để ai quên
04/02/2013(Xem: 23744)
Không được gọi là nhà thơ nhưng rất nhiều người VN vẫn có thể làm thơ. Thơ phổ biến khắp nơi với đủ loại người. Thơ không đọc bình thường như văn mà ngâm lên du dương trầm bổng, lại thêm các loại đàn sáo, tranh, bầu... sau thêm đàn nguyệt phụ họa nên ngâm thơ là một loại hình nghệ thuật cổ truyền, thuần túy VN. Ai cũng có thể đọc thơ một cách diễn cảm nhưng để ngâm thì phải biết cách. Bồng mạc, sa mạc, lẩy Kiều... Để nắm những cách thức ấy phải là người chuyên môn, thường xuyên luyện giọng chứ không phải tự nhiên ai cũng ngâm được.
30/01/2013(Xem: 17655)
Thi tính phản ảnh thật rõ nét qua kinh sách cũng như phong cách của những người tu hành đãảnh hưởng sâu đậm đến các sinh hoạt văn hóa của hầu hết các quốc gia Phật Giáo ÁChâu. Thi phú nói chung có khả năng khơi động những xúc cảm sâu kín và thanhcao nơi con người giúp họ vượt lên trên các bản năng thô thiển và trói buộc củasự sống.