Chùm thơ tứ cú lục bát 2015

13/03/201506:10(Xem: 13398)
Chùm thơ tứ cú lục bát 2015

Hoa cuc quang duc (6)Chùm thơ tứ cú lục bát 2015 của Vĩnh Hữu
Phổ cổ

Phố còn cổ đến bao năm
Người đi kẻ ở thăng trầm phiêu linh
Dòng trôi lưu bóng biệt tình
Đêm nghe cổ kính trở mình ngói rơi.


Vô nhiễm

Không buông mà chấp phong trần
Để cho vướng lụy nợ nần an nhiên
Cười trong triền phược ưu phiền
Lụy mà thanh thoát tỉnh điên đi, về...


Sao & Mệnh

Sao xa rọi chiếu mệnh nào
Bốn mùa phiêu lãng ngọt ngào, đắng cay
Mệnh này tôi nắm trong tay
Sao kia rơi rụng khi ngày nắng lên!


Bất tử bất sinh

Chết là bay bổng thong dong
Tự do cũng chết, sắc không tỏ mờ
Chết là thoát kiếp dật dờ
Tự do là nhảy khỏi bờ nhân gian.



Cuộn lên

Cuộn lên con sóng tình người
Cuộn lên tươm rướm nụ cười thơ ngây
Êm đềm bác ái từ bi
Thanh âm cuộn bổng lên mây cuối trời.

 
Trường ca

Hương sen ngan ngát quê làng
Sinh dòng ái quốc, lên đàng tha hương
Mối tình thầm kín vấn vương
Nhạc ngân tha thiết nên trường ca xanh.

Phan Thanh Giản

Tội, công oan khuất vốn nhiều
Cõi lòng chất chứa bao điều vô thanh
Lưu đời một chút phận danh
Ra đi mang nặng cái tình nước non.

Hiện

Đã mê ắt phải có lầm
Đã lầm ắt phải khóc thầm với đau
Đã đau, buồn cũng đến mau
Từ trong bi kịch hiện màu hỷ hoan.

Khai bút

Đầu năm hát khúc quê hương
Có chim có bướm vấn vương hoa vàng
Thi nhân lưu bút khẽ khàng
Ngữ ngôn âm điệu muôn vàn sắc bay.

Hàn Mặc Tử

Mua trăng tôi bán trăng cho
Mang về gạn lọc ra Thơ đẫm tình
Trăng treo vắt vẻo đầu cành
Không mua tôi cất để dành cho tôi!
Nhặt

Tôi về xóm vắng bóng em
Tình xưa gió cuốn một đêm xa mờ
Hoa vui cỏ dại đôi bờ
Khom mình tôi lượm một tờ... đô-la!
Găm

Bên kia mây trắng vẫn bay
Biển trời lơ lững bên đây mây chờ
Núi nghìn năm vẫn trơ trơ
Bút găm xuống đất thẫn thờ tình tươm.

Giữa dòng

Khúc sông vịnh lở, doi bồi
Trên xuống ba lá tôi ngồi ngẩn ngơ
Nàng bên tả ngạn đợi chờ
Mẹ bên hữu ngạn bạc phơ mái đầu.

Giao duyên

Ca trù cung bậc tri âm
Huyền xưa còn đó sắc cầm giao duyên
Quệt lên lướt xuống bút thiền
Đường thi thư pháp chao nghiêng đất trời.

Bật

Tay tài hoa, mắt thánh thần
Vung lên vũ điệu thăng trầm tử sinh
Nghìn năm tượng đá lặng thinh
Buồn cười trụ diệt bật thành thi ca!
Chuyển

Cuộc đời bí ẩn lao xao
Hiện tiền phú quý, chiêm bao cơ hàn
Thực hư duyên mệnh phũ phàng
Tu là chuyển nghiệp, chẳng màng thắng thua.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/08/2011(Xem: 17757)
Mùa báo hiếu sao quên thân phụ Luôn nhắc mình lòng nhủ nhớ ơn Công cha như núi Thái sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
01/08/2011(Xem: 22711)
Mỗi người con khi rời xa gia đình, đều mang theo mình là cả một trời thân thương trong lời ru, trong tình thương, trong ánh mắt, trong trái tim bà mẹ.
01/08/2011(Xem: 27995)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...
31/07/2011(Xem: 15190)
Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang Người lữ hành trên đường đời cô quạnh Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường
31/07/2011(Xem: 15972)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 15415)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 29168)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 15234)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 15057)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 14298)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.