Chùm thơ tứ cú lục bát 2015

13/03/201506:10(Xem: 14506)
Chùm thơ tứ cú lục bát 2015

Hoa cuc quang duc (6)Chùm thơ tứ cú lục bát 2015 của Vĩnh Hữu
Phổ cổ

Phố còn cổ đến bao năm
Người đi kẻ ở thăng trầm phiêu linh
Dòng trôi lưu bóng biệt tình
Đêm nghe cổ kính trở mình ngói rơi.


Vô nhiễm

Không buông mà chấp phong trần
Để cho vướng lụy nợ nần an nhiên
Cười trong triền phược ưu phiền
Lụy mà thanh thoát tỉnh điên đi, về...


Sao & Mệnh

Sao xa rọi chiếu mệnh nào
Bốn mùa phiêu lãng ngọt ngào, đắng cay
Mệnh này tôi nắm trong tay
Sao kia rơi rụng khi ngày nắng lên!


Bất tử bất sinh

Chết là bay bổng thong dong
Tự do cũng chết, sắc không tỏ mờ
Chết là thoát kiếp dật dờ
Tự do là nhảy khỏi bờ nhân gian.



Cuộn lên

Cuộn lên con sóng tình người
Cuộn lên tươm rướm nụ cười thơ ngây
Êm đềm bác ái từ bi
Thanh âm cuộn bổng lên mây cuối trời.

 
Trường ca

Hương sen ngan ngát quê làng
Sinh dòng ái quốc, lên đàng tha hương
Mối tình thầm kín vấn vương
Nhạc ngân tha thiết nên trường ca xanh.

Phan Thanh Giản

Tội, công oan khuất vốn nhiều
Cõi lòng chất chứa bao điều vô thanh
Lưu đời một chút phận danh
Ra đi mang nặng cái tình nước non.

Hiện

Đã mê ắt phải có lầm
Đã lầm ắt phải khóc thầm với đau
Đã đau, buồn cũng đến mau
Từ trong bi kịch hiện màu hỷ hoan.

Khai bút

Đầu năm hát khúc quê hương
Có chim có bướm vấn vương hoa vàng
Thi nhân lưu bút khẽ khàng
Ngữ ngôn âm điệu muôn vàn sắc bay.

Hàn Mặc Tử

Mua trăng tôi bán trăng cho
Mang về gạn lọc ra Thơ đẫm tình
Trăng treo vắt vẻo đầu cành
Không mua tôi cất để dành cho tôi!
Nhặt

Tôi về xóm vắng bóng em
Tình xưa gió cuốn một đêm xa mờ
Hoa vui cỏ dại đôi bờ
Khom mình tôi lượm một tờ... đô-la!
Găm

Bên kia mây trắng vẫn bay
Biển trời lơ lững bên đây mây chờ
Núi nghìn năm vẫn trơ trơ
Bút găm xuống đất thẫn thờ tình tươm.

Giữa dòng

Khúc sông vịnh lở, doi bồi
Trên xuống ba lá tôi ngồi ngẩn ngơ
Nàng bên tả ngạn đợi chờ
Mẹ bên hữu ngạn bạc phơ mái đầu.

Giao duyên

Ca trù cung bậc tri âm
Huyền xưa còn đó sắc cầm giao duyên
Quệt lên lướt xuống bút thiền
Đường thi thư pháp chao nghiêng đất trời.

Bật

Tay tài hoa, mắt thánh thần
Vung lên vũ điệu thăng trầm tử sinh
Nghìn năm tượng đá lặng thinh
Buồn cười trụ diệt bật thành thi ca!
Chuyển

Cuộc đời bí ẩn lao xao
Hiện tiền phú quý, chiêm bao cơ hàn
Thực hư duyên mệnh phũ phàng
Tu là chuyển nghiệp, chẳng màng thắng thua.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/06/2024(Xem: 8979)
Nẻo đường sư đi thanh tịnh Thiêng liêng toả bóng bồ đề Quen rồi nắng chang mưa lạnh Nhẹ tênh sớm tối đi, về... Nẻo đường người đi khúc khuỷu Mang mang phiền não gập ghềnh Chuyện đời không cho chân nghỉ
05/06/2024(Xem: 8291)
Con ơi! Nhớ lời mẹ dạy Sau nầy khôn lớn nên người Lòng dạ thẳng ngay gìn giữ Lý tưởng cao cả vì đời.
05/06/2024(Xem: 9701)
Con người là sinh vật sống bằng cảm xúc! Dù rằng lý trí đến đâu, vẫn trải qua cảm giác đau buồn Tuỳ căn cơ, người thì vượt rất nhanh, nhưng có kẻ lại đắm chìm luôn Nếu không được thỏa mãn trong cảm giác được vỗ về, được thông cảm!
02/06/2024(Xem: 7949)
gối nhẹ mây đầu núi nghe gió thoảng hương trà thiền duyệt tâm bất động rừng cây dâng hương hoa một sáng ta thức dậy sương lam phủ mái nhà hồn nhiên cười tiễn biệt chim chóc vang lời ca đời đi về muôn lối quan san mộng hải hà chút lửa hồng bếp cũ
31/05/2024(Xem: 9243)
Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! Xin cám ơn, mấy tuần nay truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị !
31/05/2024(Xem: 7682)
Tôi là người lưu vong Từ thuở còn thanh xuân Mang mối sầu viễn xứ Lòng muôn nỗi nhớ mong. Nhớ phố phường thân yêu Cùng bóng dáng yêu kiều Tà áo bay trong gió Như cánh bướm mỹ miều.
27/05/2024(Xem: 13129)
Thầy nắm bàn tay Mẹ Trong bàn tay của Thầy Lòng tràn đầy xúc cảm Hiếu từ dâng Mẹ yêu, Nhớ ngày xưa còn bé Bàn tay Mẹ thương yêu Săn sóc đàn con dại Tay Mẹ dãi nắng chiều Suốt ngày ngoài đồng ruộng Ươm mầm lúa nuôi con, Một mình Mẹ tần tảo. Về nhà nhìn con thảo, Mẹ quên hết nhọc nhằn
27/05/2024(Xem: 9418)
Ngôn ngữ Việt, chữ “Mùa” tự thân rất huyền ảo Mô tả được chiều dài, rộng, sâu của thời gian Nào mùa gặt, mùa thi, mùa nhãn, mùa mưa, mùa nắng khô khan Ôi đứng cạnh bên chữ Mùa, có đôi khi ước lệ nhưng rất độc đáo!
25/05/2024(Xem: 6040)
Cho con được hưởng ké Tình yêu thương Mẹ hiền Của người con chí hiếu Được nhìn Mẹ tươi vui Sáng chiều trong từng phút
24/05/2024(Xem: 8478)
Con hỏi mẹ tình cha bao lớn? Mẹ nhìn đại dương tít chân trời Kìa con thuyền căng buồm ra khơi Đương đầu với hiểm nguy giông bão.