Chờ mãi... Xuân Thanh Bình

02/03/201508:08(Xem: 16662)
Chờ mãi... Xuân Thanh Bình


ban_do_viet_nam2

Chờ mãi...
Xuân Thanh Bình

Thoại Hoa

 

Lắng nghe, buồn đứt ruột từng khúc

Tiếng thở than, oán trách đất trời

Trên mái nhà, giọt mưa thổn thức

Vết thương lòng, ri rỉ máu rơi

 

Bên song cửa ngóng trông người thiếu nữ

 Thả hồn nhìn trăng sáng bâng khuâng

Người tham sân si bừng cháy lửa

Bao giờ buông xả, tính lương thuần?

 

Người con nước Việt bỏ xứ hận thù

Nghe tiếng vọng reo, mây khói mịt mù

Gió ru, hồn bóng ai, tưởng nhớ mẹ?

Vạc kêu sương trong đêm vắng u buồn!

 

Hồn thiêng hòa ngàn muôn tiếng âm thầm

Mảnh đất thân yêu mảnh khảnh Việt Nam

Rừng thông, đồi hoang, nghe reo tiếng suối

Vợ trẻ bồng con trong màn khói lam

 

Thế hệ trẻ hy sinh vượt trùng dương

Chít khăn tang, thiếu phụ khóc người thương

Đứa bé chào đời mồ côi cha sớm

Mất tất cả, tổ quốc lẫn quê hương!

 

Buồn vấn nạn, khẻ gọi Mẹ Quán Âm

Ta liền niệm Phật, trì chú âm thầm

Cầu xin cho các vong linh siêu thoát

Sức mạnh hộ trì Chư Phật trong tâm!

 

Thế hệ sau nhớ mãi anh chiến sĩ

Lên đường chinh chiến đòi hỏi tự do

Lo cho người, quên mình, không suy nghĩ

Ước đem thanh bình cho dân ấm no!

 

Hồn thiêng, nước độc, mảnh đất Việt Nam

Bao vong linh vất vưởng ở cõi âm

Đời lính “ hận thù ”, nay nên buông xả

Ngày Ba Mươi Tết Xá Tội Vong Nhân

 

Một dây hoa leo trên rào kẽm gai

Như đời người lánh khỏi ách nạn tai

Tựa hoa rừng, hiên ngang, tự chống đối

Từng bước một, len lỏi đời bi ai!

 

Người Việt “ vong quốc ”, sẽ phải “ vong thân ”

Tiếng Việt “ mẹ đẻ ”, gìn giữ ân cần

Thế hệ thứ ba nở mặt phát triển

Hảnh diện mang danh “ Mỹ Thiện Chân ”

Từ bé đến lớn ta học tiếng “ chờ ”

Chờ ngày hết giặc hưởng Tết vui chơi

Chờ đến tuổi bạc đầu mà chẳng thấy?

Hai chữ “ THANH BÌNH ” thiêng liêng, bạn ơi !

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/08/2017(Xem: 14590)
Còn ngồi đó đếm chiêm bao, Từng cơn mộng dữ lao xao đêm trường, Hên may phút chốc vô thường, Chợt nghe tiếng cũ gọi thương quay về
01/08/2017(Xem: 14372)
Mai nhé lên đường xong kiết Hạ Kim Cang còn vướng chút tâm tư Mai nhé đệ huynh người mỗi ngả Nhặt cánh hoa rơi kết tạ từ … Mai nhé không còn vai sánh bước Tiễn biệt đêm nay mấy ngụm trà
01/08/2017(Xem: 11640)
Xuân về Quảng Đức đạo tràng thanh Mậu Tuất Tân Niên nguyện sống lành Cùng nhau hướng đến bờ giải thoát Trải rộng tâm từ khắp chúng sanh .
31/07/2017(Xem: 18710)
Bài Thơ Dâng Người (thơ) - Rất ít người làm nên lịch, rất ít cuộc đời được viết thành thơ, trong số ấy với tôi, người là một, vượt thời gian người xây dựng cơ đồ
30/07/2017(Xem: 14802)
Tháng chín ngày về thăm lại Quê hương thành phố thân yêu Sau bao năm trời xa cách Suối nguồn non nước kính yêu .
28/07/2017(Xem: 14418)
Tình đồng đạo muôn đời luôn bền chắc Mãi hướng về Đấng Điều Ngự Trượng Phu Đêm ngày không bỏ dở bước đường tu Dù bận rộn tháng ngày trong cuộc sống .
26/07/2017(Xem: 14970)
Duyên đến duyên đi cũng là duyên Cớ chi ta lại phải ưu phiền Tuỳ duyên ta sống cho đúng đạo Cứ để dòng đời chảy tự nhiên .
22/07/2017(Xem: 15874)
Tại vương quốc Kô Sa La, Thuở xưa là một quốc gia hùng cường, Ba Tư Nặc là quốc vương Khắp trong nước Ấn bốn phương vui vầy, Phật còn tại thế thời này Đạo vàng gieo rắc đó đây giúp đời. Trong cung vua có một người Cô nàng Mạt Lợi xinh tươi diễm kiều Vua Ba Tư Nặc quý yêu Vuốt ve âu yếm cưng chiều nhất thôi.
22/07/2017(Xem: 16307)
Dưới chân ngọn núi Phổ Đà Có chàng đồ tể thật là tệ sao Hung hăng, nóng nảy, hỗn hào Sống cùng mẹ góa từ bao lâu rồi, Anh chàng bất hiếu nhất đời Lúc say đánh mẹ, mặc người cười chê, Mẹ hiền lành đủ mọi bề Nghĩ mình nghiệp chướng nặng nề bản thân Nên bà sám hối thành tâm Phụng thờ tượng Quán Thế Âm trong nhà Quỳ xin Bồ Tát giúp bà, Mong con ngỗ nghịch rồi ra có ngày Thoát cơn mê, về đường ngay Sống cho phải đạo, mai này hồi tâm.
22/07/2017(Xem: 16989)
Khóm trúc nghiêng minh nhớ dáng ai Chia tay ròng rã mấy năm dài Người đi như thể trời im nắng Rầm rập mưa buồn buổi sớm mai Chiều nay ai có về quê mẹ Cho gởi lòng theo những bước chân Cố hương xa tít bao giờ lại Nhìn biển, nhìn sông, núi Ngũ Hành Đàn voọc chân nâu sầu thế cuộc Mắt buồn hiu hắt hỏi trời cao Ôi núi Sơn Chà ai thảm sát Để biển xanh đau hóa biển đào?