Chờ mãi... Xuân Thanh Bình

02/03/201508:08(Xem: 12390)
Chờ mãi... Xuân Thanh Bình


ban_do_viet_nam2

Chờ mãi...
Xuân Thanh Bình

Thoại Hoa

 

Lắng nghe, buồn đứt ruột từng khúc

Tiếng thở than, oán trách đất trời

Trên mái nhà, giọt mưa thổn thức

Vết thương lòng, ri rỉ máu rơi

 

Bên song cửa ngóng trông người thiếu nữ

 Thả hồn nhìn trăng sáng bâng khuâng

Người tham sân si bừng cháy lửa

Bao giờ buông xả, tính lương thuần?

 

Người con nước Việt bỏ xứ hận thù

Nghe tiếng vọng reo, mây khói mịt mù

Gió ru, hồn bóng ai, tưởng nhớ mẹ?

Vạc kêu sương trong đêm vắng u buồn!

 

Hồn thiêng hòa ngàn muôn tiếng âm thầm

Mảnh đất thân yêu mảnh khảnh Việt Nam

Rừng thông, đồi hoang, nghe reo tiếng suối

Vợ trẻ bồng con trong màn khói lam

 

Thế hệ trẻ hy sinh vượt trùng dương

Chít khăn tang, thiếu phụ khóc người thương

Đứa bé chào đời mồ côi cha sớm

Mất tất cả, tổ quốc lẫn quê hương!

 

Buồn vấn nạn, khẻ gọi Mẹ Quán Âm

Ta liền niệm Phật, trì chú âm thầm

Cầu xin cho các vong linh siêu thoát

Sức mạnh hộ trì Chư Phật trong tâm!

 

Thế hệ sau nhớ mãi anh chiến sĩ

Lên đường chinh chiến đòi hỏi tự do

Lo cho người, quên mình, không suy nghĩ

Ước đem thanh bình cho dân ấm no!

 

Hồn thiêng, nước độc, mảnh đất Việt Nam

Bao vong linh vất vưởng ở cõi âm

Đời lính “ hận thù ”, nay nên buông xả

Ngày Ba Mươi Tết Xá Tội Vong Nhân

 

Một dây hoa leo trên rào kẽm gai

Như đời người lánh khỏi ách nạn tai

Tựa hoa rừng, hiên ngang, tự chống đối

Từng bước một, len lỏi đời bi ai!

 

Người Việt “ vong quốc ”, sẽ phải “ vong thân ”

Tiếng Việt “ mẹ đẻ ”, gìn giữ ân cần

Thế hệ thứ ba nở mặt phát triển

Hảnh diện mang danh “ Mỹ Thiện Chân ”

Từ bé đến lớn ta học tiếng “ chờ ”

Chờ ngày hết giặc hưởng Tết vui chơi

Chờ đến tuổi bạc đầu mà chẳng thấy?

Hai chữ “ THANH BÌNH ” thiêng liêng, bạn ơi !

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/06/2020(Xem: 13130)
Chùm Thơ Ngũ Ngôn Đạo & Đời CUỐI NGÀY Vạt nắng chiều nhân nhượng Níu ngày mới trôi dần Vách già ngăn gắng gượng Tâm phóng dật bao lần…
02/06/2020(Xem: 11449)
Thao thức chợt thấy ngẩn ngơ! Bao năm đơn độc vẫn vơ khóc cười Cuối thu sao dễ hổ ngươi ? Sương mù, gió lạnh chút lười ...à ơi! Tiến lên cần phải gọi mời, Đồng hành thiện hữu góp lời khuyến tâm Dù cho đôi lúc sai lầm , Ngã rồi , gượng dậy
01/06/2020(Xem: 26361)
Như mái nhà vụng lợp, Mưa tiền xâm nhập vào. Cũng vậy tâm không tu, Tham dục liền xâm nhập.
01/06/2020(Xem: 15589)
Vần thơ tặng TT Thích Nguyên Tạng Trụ Trì Tu Viện Quảng Đức Thượng cầu làm Phật độ sanh Tọa trên cánh nhạn lượn quanh bầu trời Thích làm Phật sự nơi nơi Nguyên do cũng bởi độ người hữu duyên Tạng tâm từ ẩn bi nguyền Quảng truyền Phật Đạo Đức viên hành trình. Nam Mô A Di Đà Phật Tu Viện Vĩnh Đức 31/5/2020 TK.Thích Hạnh Hiếu
31/05/2020(Xem: 11326)
Từng giọt lệ rơi trong niềm hoan hỷ! Khám phá ra tự ngã bấy lâu nay, Giấu kín đậy che nhiều lớp phủ thật dầy… Bằng học vị, ngữ ngôn toàn lý thuyết ! Tánh so đo, đố kỵ khi chưa tận diệt Luận bàn chi đến hai chữ “ NGÃ KHÔNG “Đại phước duyên, kinh bách dụ giúp …thông!
31/05/2020(Xem: 12083)
Bàn tay Ông khô khốc Héo úa theo năm tàn Qua mấy thời hốt vốc Chỉ tay mòn giàu sang
31/05/2020(Xem: 20189)
Nhà Thơ Phật tử Tánh Thiện Thế Danh: Đoàn Phước Sinh năm Ất Mùi (1955) tại Sài Gòn, Việt Nam Vãng sanh lúc 10:50am ngày 1/4/ Canh Tý (23/5/2020 tại Dalas, Texsas, Hoa Kỳ Hưởng thọ: 66 tuổi
30/05/2020(Xem: 8557)
Mùng tám tháng tư, Phật thị hiện Đản Sanh Trước bệ thờ ước nguyện chút duyên lành, Chép toàn bộ phẩm “Bố thí” trong kinh Bát Nhã .
28/05/2020(Xem: 11166)
Tôi sống từ đây, tôi sống sao Khi mà mọi thứ cứ tuôn trào Rưng từng khóe mắt, từng ngấn lệ Để nhìn nhân thế quá thương đau?
27/05/2020(Xem: 9459)
Cỏ cây, sinh vật thời xưa Đều cùng biết nói, lại vừa biết nghe Riêng loài người giỏi mọi bề Được tôn chúa tể chính vì trí khôn,