đám mây đi qua dòng sông
tôi mất bóng và tôi vỡ ra
dập dềnh trôi xác ma quá khứ
tế bào óc tim tóe lên ánh lửa
bập bùng bên này
leo lét bên kia
bít bùng thế giới đa tri
đường ngược đường xiên
Đi tu chẳng phải trốn đời
Đi tu cốt để chuyển dời tánh, tâm.
Đi tu chẳng mộ tiếng tăm
Đi tu chỉ để âm thầm Độ, Tha (*)
Đi tu thức giấc Nam Kha
Đi tu để thoát Ái hà mênh mông .
Trời đất mênh mang sương khói, một thời thơ trẻ dại, bàng bạc nắng quái u buồn nơi quê nhà giữa hai đầu biển núi lung linh. Sinh năm 1952 ở Quán Rường, Tam Kỳ, thuộc tỉnh Quảng Nam, một chốn miền “Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm. Rượu hồng đào chưa nhấm đà say” ấy, Nguyễn Lương Vỵ lớn lên trong một gia đình có truyền thống Nho học. Từ thuở nhỏ vốn bẩm sinh có năng khiếu làm thơ, đặc biệt được ông nội ( nguyên là một nhà Nho, có thời kỳ làm chánh tổng ) trực tiếp truyền dạy các loại thơ tứ tuyệt, Đường luật, nên biết mần thơ ngay từ lúc 12, 13 tuổi, thuở còn chạy rông chơi bên mấy cổ tháp rêu phong Chiên Đàn, cạnh dòng sông Tam Kỳ và bãi biển Tam Thanh xanh biếc mộng.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.