Khúc Trường Ca Giao Thừa (thơ)

18/02/201506:11(Xem: 16489)
Khúc Trường Ca Giao Thừa (thơ)


Phat_Di_Lac

Khúc Trường Ca Giao Thừa







 

Cảm ơn

Xin cảm ơn

Trời đất bốn mùa thay nhau chuyển đổi

Xuân sinh, hạ trưởng

Thu liễm, đông tàn

Hiện tượng thiên nhiên

Cũng là chuyện trần gian

Mai thịnh, mốt suy

Nọ hưng, kia phế

Rồi thân người

Sinh già bệnh chết

Huyền nhiệm xiết bao

Cái tất định ngàn đời

Cảm ơn được ngắm chiếc lá vàng rơi

Rất cảm ơn chiếc lá xanh reo đùa trong nắng

Sớm mặt trời Đông

Chiều phương Tây lặn

Kẻ có nỗi buồn

Người có niềm vui

Tâm cảnh theo duyên

Rồi chúng cứ trôi

Lặng lẽ, âm thầm

Trong dòng chảy vô biên sự sống!

 

Cảm ơn

Rất cảm ơn

Làn sương mù dập dờn khẽ động

Ngày buốt đông, giá rét qua rồi

Tiếng chim hót bình yên,

Vui tươi

Như bừng lên chồi non, nụ biếc

Tiếng tắc kè kêu vang

Ngợi ca cụm đá già minh triết

Bật động kiên gan

Trầm mặc vạn đời

Khóm trúc nghiêng mình

Thanh thản giọt sương rơi

Bằng hữu vô tình

Cùng ta

Nghĩa tình biết nói sao cho xiết!

Như ngõ lên Mai Trúc Am

Cảm hứng tuôn tràn

Nên ta phóng bút:

“Tiêu diêu phong nguyệt hữu

Đạm đạm thuỷ sơn tình!”

Cọng cỏ, cành lau nơi đây

Cũng hớp khí bình sinh

Và trong cuộc đại hải tang hồ

Mặt trời xanh

Trong trái tim ta

Chưa bao giờ lặn tắt!

 

Cảm ơn

Rất cảm ơn

Những con cá đỏ lao xao đớp đùa bọt nước

Tri kỷ rong bèo tâm sự chuyện huyền hư

Mỗi vật, mỗi loài vẫn thiện mỹ riêng tư

Dẫu ngôn ngữ rụng lăn tăn

Giữa hai bờ mộng thực!

 

Cảm ơn

Xin cảm ơn

Thanh khí chập chùng non cao, lũng thấp

Hít hơi thở đầy nghe trăm nỗi nhẹ không

Thả cái nhìn xa

Nghe ý tưởng phiêu bồng

Chung trà sớm

Lư trầm khuya

Thưởng ngoạn hương mặc lan

Nhẹ, thơm

Như tình thiền hoá thân làm câu thơ cao sĩ!

 

Cảm ơn

Ta cũng xin cảm ơn

Mùa hạ nắng gắt gay

Cùng ngọn lửa nhân gian

Và tham sân bốc cháy

Tầng thủng Ozon ngột thở kiến sâu trùng

Nắng cõng mùa đi

Ve kêu râm rang

Cây khô, đất nẻ

Nên ruộng đồng giữa bao loài

Khô héo đã từ lâu

 

Cảm ơn

Xin cảm ơn

Bài học nhân quả nhiệm mầu

Mắt thêm sáng

Trí thêm thông

Để thấy rõ cõi trầm luân khổ nạn

Thân phận con người

Giữa mùa đại hạn

Giá trị không bằng hào tỏi, xu rau

Mật mã tính toan

Giăng bẫy địa cầu

Máu và độc

Lửa và ác

Lên ngôi huy hoàng kiêu căng, hợm hĩnh

 

Xin cảm ơn

Vẫn xin cảm ơn

Bầu vô minh tối ám

Con rắn cắn lương tri

Đã nhiễm độc hệ thần kinh

May mắn cho ai

Còn vững chãi đức tin

Gót đất thực bước đi

Cắm trí tuệ, rễ tùng già góc núi

Xao xác bướm Trang sinh

Ngẫng đầu nhìn con trăng bối rối

Bên kia dốc đèo hoang vu

Bóng lữ hành còn cúi đầu lầm lũi

Vô định về đâu

Quê quán, gia hương?

 

Cảm ơn

Ta xin cảm ơn

Tiết thu phân khí trời lành lạnh

Rồi bão dông

Rồi mưa gió phũ phàng

Biết bao trẻ thơ đói nghèo,

Thất học, xin ăn

Bới rác kiếm cơm

Đùm ni-lông làm áo

Lội suối, treo non kiếm tìm con chữ

Nô lệ tình dục

Nô lệ cần lao

Nô lệ giáo dục cùm mang

Trăm đèo, nghìn ải

 

Xin cảm ơn

Ta xin cảm ơn

Vồng khoai, liếp cải

Người mẹ già còng lưng

Đồng ruộng, nương vườn

Cho dẫu cơ cực, lầm than

Mẹ vẫn bát ngát tình thương

Bàn tay và trái tim

Chẳng quảng cáo

Chẳng bán rao

Mà hơn cả những học thuyết bịp loè lý triết

 

Ta vẫn cảm ơn

Xin cảm ơn

Cả những kiêu căng, láo khoét

Để thấy lời Phật xưa

Là sự thật đỉnh cao

Mà khoa học tự nhiên

Mà khoa học nhân văn

Cùng khoa học tự hào

Xẻ mún chia manh

Thế giới vi mô

Không hề biên ranh tâm vật

Dẫu có bước lên sao cây, sao lửa

Dẫu chui tận đáy đại dương

Dẫu khoan thủng vào đất sâu

Thì dục vọng vẫn chưa hề vơi bớt

Mà nó vẫn cứ hoài hoài vô tận nhân sinh

Đáp án khổ đau

Vẫn cứ đóng chốt hữu tình

Chìa khoá địa ngục

Những kẻ lực quyền tranh tay nắm giữ!

 

Cảm ơn

Xin cảm ơn

Những dòng sông dày sâu vẩn đục

Những con đường mời gọi nhau

Cheo leo thẳm vực

Xe ngựa phồn hoa

Người và người cười đùa đú đởn

Như lũ quỷ ám của Dostoevsky

Như thượng đế của Nietzsche đã chết

Bị khoa học đóng đinh

Bên biên rìa sử lịch

Vẫn như nấm mọc tràn lan tà giáo, loạn thư

Ngọn lửa từ Tượng Đầu Sơn

Cháy đỏ ngất ngư

Và thiêu đốt đức lý, nhân luân

Mà chẳng ai thấy được!

 

Xin cảm ơn

Ta xin cảm ơn

Nhờ tỷ người trái tim gầy guộc

Người học Phật trên đời

Biết đúng lúc phủi tay

Dinh lớn, lầu cao

Ác quả hiển bày

Quyền lực, ngai vàng

Giá trị không bằng đám phân tro trấu

Bón cho cây táo non

Giữa sa mạc tình người

Giá trị không bằng chia sẻ nụ cười

Hoặc vá víu tình thương

Giữa những mặt ma rách nát

Hoặc cầm tay dẫn đường

Những tâm hồn què quặt

Bởi ngu si

Bởi ác tật dày sâu!

Những bậc xuất trần ra đi

Dẫu bão nổi từ ruột địa cầu

Tâm biển lặng

Trí non cao

Vẫn nuôi dưỡng đức tin bất thối!

 

Xin cảm ơn

Ta xin cảm ơn

Cõi chợ bán mua tà gian, xảo dối

Để ta học bài

Chân thật bất hư

Để ta luyện thêm

Tâm hỷ, tâm từ

Mới xứng đáng là hạt bụi nhỏ nhoi

Bám trên mảnh phấn tảo y

Của các bậc Như Lai sứ giả!

 

Cảm ơn

Một lần nữa ta xin cảm ơn

Chiếc máy computer

Và những con phím chữ

Gõ ý, lời bát-nhã sang sông

Dẫu là con đò khái niệm chất chồng

Nhưng có phải

Giữa hư vô

Tín hiệu truyền thông

Bóng ảo ngữ ngôn

Vẫn là ngũ minh

Cũng hiển bày lý chơn tục thể!

Xin cảm tạ nghiệp, thời

Còn cho ta hơi thở

Còn cho ta trái tim máu đỏ tình người

Bồ-tát ở đâu

Xin chớ mỉm cười

Kẻ phàm tục, đôi mắt mù mênh

Còn quá nhiều bụi rác!

Khúc trường ca giao thừa

Xuân này

Chúng ta cùng nhau lạy Pháp

Diệu lý muôn đời

Trân bảo, dược vương

Cùng chấp tay nguyện ước mười phương

Trong phiền não

Dễ học bài giác ngộ!

 

Mai Trúc Am, Xuân 2015

MINH ĐỨC TRIỀU TÂM ẢNH

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/10/2015(Xem: 20715)
Thầy đi một sáng mùa thu Trong cơn lốc thổi Vô thường tử sinh
11/10/2015(Xem: 13697)
Có người khách hỏi lão hòa thượng: Pháp sư, con muốn hỏi ngài một vấn đề hơi bất kính một chút có được không ạ? Lão hòa thượng: Xin ông cứ nói! Người khách: Lúc ở nơi dân chúng đông đúc thì ngài ăn chay, vậy khi ở một mình trong phòng ngài có ăn thịt không? Lão hòa thượng hỏi người khách: Ông tự lái xe tới đây phải không? Người khách trả lời: Vâng, đúng ạ! Lão hòa thượng: Khi lái xe cần thắt dây an toàn, xin hỏi ông là ông thắt vì sự an toàn của bản thân hay vì cảnh sát? Nếu như vì bản thân mình thì có hay không có cảnh sát ông sẽ vẫn đều thắt thôi. Người khách: A, Con hiểu rồi!
08/10/2015(Xem: 31987)
Khi chim còn sống trên đời Chim ăn kiến nhỏ thấy thời khó chi, Nhưng khi chim bị chết đi Kiến thời ăn nó có gì khó đâu.
06/10/2015(Xem: 27682)
(1) Con nguyện luôn yêu thương tất cả chúng sanh Bằng cách xem họ quý báu Hơn ngọc như ý Để thành tựu mục tiêu tối thượng.
06/10/2015(Xem: 32273)
Con xin đảnh lễ tâm đại bi. Con xin đảnh lễ chư đạo sư cao cả. Con xin đảnh lễ chư Bổn Tôn, Là chư vị ban nguồn cảm hứng về lòng tín tâm và sùng mộ.
05/10/2015(Xem: 14303)
Lại thêm thu nửa trở về, Nghĩ thân đất khách mà tê tái buồn. Nhớ về quê mẹ cội nguồn, Khi nhìn đôi cánh lá vàng nhẹ bay, Nhón chân dạo bước vườn ngoài, Nghiêng mình nhặt lá rụng rơi bên thềm. Sắp từng chiếc lá gọi tên, Thì thầm tên lá theo miền thế gian. Cảnh thu dễ gợi u buồn, Hỏi sao tâm để rộn ràng triền miên. Nhắn lòng ta ráng tịnh yên, Đem sao cho được chữ Thiền vào Thu !
03/10/2015(Xem: 32672)
Bằng nguyện lực của Tam Bảo Tối Thượng đáng tin cậy Và chân lý của tinh thần trách nhiệm toàn cầu của chúng con, Nguyện cho Phật pháp quý báu lan rộng và hưng thịnh Ở mọi vùng đất, theo chiều dài và chiều rộng của phương Tây.
02/10/2015(Xem: 21625)
Bài thơ vô cùng súc động Do not stand at my grave and weep (Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ) của Mary Elizabeth Frye (1905-2004) đã được dịch ra không biết bao nhiều thứ tiếng và đã được đọc lên, phổ nhạc, trình bầy không biết bao nhiêu lần bởi các ca sỹ trứ danh. Mary Elizabeth Frye là một bà nội trợ người Mỹ, làm nghề bán hoa. Bà được cả thế giới biết tên vì một lý do độc nhất : bà là tác giả bài thơ « Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ », được viết vào năm 1932. Mary Elizabeth sinh ra ở Dayton, Ohio. Mới ba tuổi đã mồ côi. Sau đến ở Baltimore, Maryland. Năm 27 tuổi lập gia đình với Claud Frye, ông làm nghề buôn bán quần áo. Bài thơ làm bà sau này trở nên nổi tiếng được viết trên một chiếc túi mua sắm, lấy cảm hứng từ chuyện một cô gái trẻ tuổi, Margaret Schwarzkopf, ở với gia đình Frye, đã không thể đến thăm mẹ đang hấp hối ở Đức, vì cô gái là dân Do Thái. Bài thơ chỉ vẻn vẹn có 12 dòng, không có chủ đề. Frye thấy bạn bè thích nên đã sao nhiều bản và lưu hành, nhưng chưa bao giờ
29/09/2015(Xem: 16373)
Dáng ngồi như núi như non Trăm năm sương gió vẫn còn uy nghiêm Trên cao sừng sững bóng hiền Mưa sa nắng chiếu địa thiên lưu tình Giữa đời lặng lặng thinh thinh Tỏa hương đạo hạnh hậu sinh hồi đầu Tử tôn gánh đội ân sâu Chuông ngân trưa tối, kinh cầu sớm khuya Bước chân hoằng độ đi, về Vườn ươm tỏa bóng bồ đề mát tươi Như non như núi không dời Đạo thành như ý, dáng ngồi thiên thu.
27/09/2015(Xem: 16354)
Nhìn lá rơi VÔ THƯỜNG luôn biến hoại Thân xác nầy cũng duyên hợp tử sanh Vũ trụ kia do tứ đại hợp thành Đâu còn mãi mà thâu gom chấp thủ !