Cửa thiền chúc xuân (thơ)

14/02/201507:45(Xem: 17683)
Cửa thiền chúc xuân (thơ)
Hoa Mai 3a
Inline image
Ý Xuân Trong Kinh

          Thanh minh trong tiết tháng ba
         Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh
Gần xa nô nức yến anh
                Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân.
  (Truyện Kiều)


          Niềm vui biến thiên theo cá tính từng người, theo thời gian không gian. Khi trẻ vui khác,
khi già vui khác, khi người Việt Nam mừng Tết Nguyên Đán thì bên Tây im re, người Việt kiều 
lặng lẽ đi làm và gọi điện chúc nhau: Happy New Year.

 Khi đức Phật ở Kỳ Viên, có 500 thầy Tỳ-kheo ngồi ở pháp đường bàn luận về 
“Điều hạnh phúc nhất trên đời”. Một Thầy nói: Không có gì hạnh phúc bằng làm vua. 
Thầy khác nói: Chỉ có tình yêu là hạnh phúc nhất. 
Một Thầy đề nghị: Chỉ có ăn ngon là hạnh phúc nhất. 
Khi câu chuyện đến tai đức Phật, ngài dạy:

          Tất cả hạnh phúc mà các ông kể ra đều nằm trong vòng luân hồi khổ đau. Ngược lại gặp Phật ra đời,
được nghe chánh pháp, sống thanh tịnh hòa hợp trong tăng đoàn, những điều ấy là hạnh phúc nhất. 

          Đức Phật có lý của Ngài khi nói như thế, vì những điều mà các thầy Tỳ-kheo đề nghị,
ngài đã từng nếm trải khi làm thái tử của kinh thành Ca-tỳ-la-vệ. Nếu nó không khổ đau Ngài đâu
có bỏ để tìm chân lý. Đi theo dấu chân Phật, để tìm cho mình sự an lạc vĩnh hằng, các thầy Tỳ-kheo 
đã có nhiều dịp đạt được. Thầy Datta, sống đời khổ hạnh bên bờ sông Hằng, do vậy được đặt tên 
Gangatiriya (Ẩn sĩ bên sông Hằng). Ngài nguyện không nói với ai, như vậy cả năm. Đến năm thứ hai, 
một phụ nữ trong làng thường cúng dường Ngài, muốn biết Ngài có câm hay không, nên khi rót sữa 
cúng bà đổ tràn ra ngoài bát. Ngài mới nói: “Thôi đủ rồi, bà chị!”. Đến năm thứ ba, Ngài chứng quả 
A-la-hán, nói lên bài kệ:

          Trên bờ của Hằng Hà. Dùng ba lá thốt nốt
           Ta dựng lên cho ta . Một chòi lá nho nhỏ
           ... ... ...
           Suốt hai năm sống vậy. Ta chỉ nói một câu
           Trong khoảng năm thứ ba. Khối si ám tan vỡ

          Chọn đời sống không có chút gì tiện nghi sung sướng để cuối cùng đạt đến chân lý, sự thật sáng ngời,
là hạnh phúc không gì sánh bằng. Do vậy, khi đắc quả A-la-hán, hầu hết các vị đều tuyên bố một cách 
rất happy: “Ta sanh đã tận, phạm hạnh đã lập, việc làm đã xong, không còn thọ thân sau”. Câu này như một
dấu ấn đặc biệt quen thuộc trong hầu hết các kinh Nguyên Thủy. Tới đây coi như cầm được visa đến vô sanh,
Niết-bàn. Pháp cú 204 nói:

          Không bệnh lạc tối thượng
           Biết đủ, giàu tối thượng
           Thành tín, bạn tối thượng
           Niết-bàn, lạc tối thượng.

          Niết-bàn có nơi chốn riêng hay không? Nơi nào khổ đau chấm dứt, nơi đó là Niết-bàn, thiền sư 
Ajahn Chah nói: Chúng ta không hành thiền để thấy Niết-bàn, nhưng để chấm dứt khổ đau 
(We don't meditate to see heaven, but to end suffering). Tổ sư Trung Hoa nói: “Cầm một cọng cỏ để tạo 
nên thân Phật”. Có thể thấy Niết-bàn quanh ta, một cọng cỏ mùa Xuân, một cánh bướm lượn, hoặc 
đôi mắt trẻ thơ. Khi tâm trong sáng không vướng chút xíu ý niệm phân biệt, ta sẽ không tự hỏi đâu là 
Niết-bàn hay chẳng Niết-bàn. Nhà thơ Masaoka Shiki khi nhìn những ngọn núi xanh biếc, 
bỗng liên tưởng đến một giỏ cỏ non mềm:

           Giỏ đầy cỏ non
           Như núi mùa xuân
           Núi xa xanh biếc
           Như tầng cỏ xuân

  Mùa xuân hay năm mới là để bắt đầu cho những gì tốt đẹp, hạnh phúc. 
Đức Phật không nói đến thời gian, nơi chốn, nhưng những điều Ngài dạy
luôn luôn là xây dựng cõi nước trang nghiêm vĩnh hằng.
Ý xuân ở trong ấy.
Tn Như Đức
blank

Năm trước gặp thanh xuân,
Má hồng khoe đào lý.
Năm nay gặp thanh xuân,
Tóc bạc đầy cả mái.
Người đời tuổi bảy mươi,
Nhanh như dòng nước chảy,
Chẳng ngộ tâm nguyên sơ,
Sanh tử làm sao khỏi.
 
***
“Khứ niên phùng thanh xuân,
Châu nhan ánh đào lý.
Kim niên phùng thanh xuân,
Bạch phát yểm song nhỉ.
 
Nhân sanh thất thập niên,
Tật nhược đông lưu thủy.
Bất liễu bổn lai tâm,
Sanh tử hà do ly”.
 
Quang Giác Thiền sư
(HT Thích Thanh Từ dịch)
TRỞ NGẠI nhất của hạnh phúc là TRÔNG CHỜ một hạnh phúc khác to hơn.- Khờ dại của trẻ con là cứ trông chờ Tết đến để mau..  già hóm hém. (*___*)___(())___
Cửa Thiền Chúc Xuân

Ngày Xuân gặp bạn lên chùa
Chúc nhau gì nhỉ, cho vừa lòng nhau!
Tay sen kết nụ xuân đầu
Dâng hương trước Phật, nguyện cầu muôn sinh..

- Chúc cho em vững niềm tin
Để xua thất vọng nếu.. nhìn chung quanh..
- Chúc cho anh đủ nhiệt thành
Tàn đông, Mai vẫn đầy cành Xuân sang.
- Chúc cho trăm họ bình an
'' Đá mền chân cứng '' lúc gian nan đời.
- Chúc cho chị đẹp nụ cười
Dù người thi thoảng những lời buồn tênh.
- Chúc cho nhau biết bỏ, quên
Tính toan, hiềm hận.. lòng bền với nhau.

- Chúc mình biết '' sống trước, sau ''
Nhẹ nhàng vật chất, vẹn câu nghĩa tình.
- Chúc ta biết đến hy sinh
Cái tôi biến, hiện qua hình Trái tim 
- Chúc cho nhau ít muộn phiền
Hiểu và trân quí Bình Yên mới là..
- Chúc cho đời, đạo thăng hoa
Giữa vô thường vẫn hoan ca ngọt ngào.
- Chúc người trong cõi chiêm bao
Lắng nhìn Tỉnh thức nhiệm mầu trổ hoa...

- Xuân này hơn hẳn Xuân qua
Mấy lời tâm chúc.. thay quà Tân niên
Hoa yêu thương nở trước thềm
Mơ Xuân hạnh phúc khắp miền nhân gian..


Thích Tánh Tuệ
Xuân Ất Mùi-2015

Nụ Cười "KIÊNG" Tất NiênTết đến nhà kia đủ thứ kiêng,Sắm chi cũng sợ gánh ưu phiền.Mua chuối:sợ làm ăn khó "ngóc"Mua lê: sợ mách lẻo xóm giềngMua bom: sợ suốt năm toàn "nổ'Mua xoài: sợ thiếu thốn triền miên.Mua cam: sợ âm thầm chịu đựngMua táo: sợ rồi… bón cả niên .Ô hô ! đã vậy đừng sắm sửaTrụi lủi trụi lơ, khỏi tốn tiền.Hahaha! chí lý chí lý! (*___*)TG : Hai Lua'
Nụ Cười "KIÊNG" Tất Niên

Tết đến nhà kia đủ thứ kiêng,
Sắm chi cũng sợ gánh ưu phiền.
 
Mua chuối: sợ làm ăn khó "ngóc"
Mua lê: sợ mách lẻo xóm giềng
Mua bom: sợ suốt năm toàn "nổ'
Mua xoài: sợ thiếu thốn triền miên.
Mua cam: sợ âm thầm chịu đựng
Mua táo: sợ rồi… bón cả niên .

Ô hô ! đã vậy đừng sắm sửa
Trụi lủi trụi lơ, 
khỏi tốn tiền.

Zui zui cuối năm.NGƯỜI THÀNH CÔNGTrên đời này có 2 việc khó nhất:1/ Là nhét tư tưởng của người này vào đầu của người khác.2/ Là nhét tiền của người khác vào túi của mình.Nếu:Ai làm được điều số 1 thành công thì ta gọi đó là thầy.Ai làm được điều thứ 2 thành công thì ta gọi đó là chủ.Nhưng nếu có người làm được cả 2 điều trên thành công thì ta gọi đó là: Vợ !!!
E-Temple: www.HoPhap.Net
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/05/2025(Xem: 6117)
Đừng định kiến vì không thể thích nghi với đời sống hiện đại ! Khi nhịp sống, công cụ , cách tiếp cận khác biệt xa Nào …qua YouTube cùng nghe pháp thoại miễn là Cần một thiết bị để nghe rõ, giữ gìn mãi trong tâm trí Đến từ bài giảng của bậc cao tăng truyền trao chân lý
14/05/2025(Xem: 7915)
Tháng tư ngập tràn nắng gió Cây cỏ xanh tươi Trời đất mười phương lộng lẫy Ba ngàn thế giới hoan ca
14/05/2025(Xem: 5948)
Mẹ bệnh nằm nhà thương Thầy tự tay săn sóc Dỗ Mẹ từng bữa ăn Cho Mẹ vui ngon miệng Mau khỏe khỏi bệnh căn Thầy cầm bàn tay Mẹ Truyền hơi ấm tình thương Của người con chí hiếu Tình Mẹ như ngàn phương Kính thương cầm tay Mẹ Thầy chăm sóc thương yêu Cắt móng tay Mẹ hiền Con thấy Mẹ bình yên Chúm chím Mẹ nhoẻn cười Con Mẹ liều thuốc tiên! Ngày xưa khi còn trẻ Mẹ lặn lội bờ sông Cho con nguồn hạnh phúc Mẹ phấn đấu nuôi con Chẳng quảng bao nhọc nhằn Giờ con Mẹ là Tăng Theo gót Đức Thế Tôn Luôn kính yêu Mẹ già Lòng Mẹ thật bao la Tình Thầy khắp gần xa Thương cho đời nhân thế Khổ đau kiếp con người Thầy giảng Tứ Diệu Đế Lòng Mẹ thật an vui. Thầy đọc cho Mẹ nghe Những câu vè Mẹ kế Ngày xưa nơi làng Mẹ Mẹ vui hồi tưởng lại Sửa cho Thầy từng câu Chỗ nào tên không đúng Thầy cười trông thật vui Khi thấy Mẹ minh mẫn Con xem hình ảnh ấy Cảm động sao cảm động Nước mắt bỗng dâng trào Bài pháp về lòng hiếu Từ Thầy con cảm nhận Nhân ngày Phật sơ sanh Con kính
13/05/2025(Xem: 9572)
Sự chứng ngộ Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác (Sanskrit: Anuttara-samyak-sambodhi) là một thuật ngữ cao quí, giác ngộ hoàn toàn không sai lầm vượt qua mọi giới hạn loại bỏ hoàn toàn vô minh, thấu rõ trọn vẹn bản chất của vũ trụ và Phật đã nói ra giáo pháp, chỉ rõ con đường, phương pháp để hành giả chứng ngộ, an lạc, giải thoát. Giáo pháp đã được truyền thừa qua kinh điển mà thiền đường, tu viện…nơi các nhà sư giảng giải khơi thông những khúc mắc, hoài nghi, hướng cho phật tử đến tu tập ngày càng thấu rõ hơn. Ghi ơn sự truyền dạy ấy trong tập nầy tác giả phần lớn những bài thơ tán thán công đức chư vị giảng sư, trụ trì, hành giả … và hoạ lại những bài thơ của chư vị Tỳ Kheo, thi hữu.
10/05/2025(Xem: 5747)
Mẹ không là giáo sư hay nhà tư tưởng lỗi lạc ! Thế nhưng trong việc rèn nhân cách, lại hàm chứa nghệ thuật lặng thầm Từ sức mạnh lòng nhẫn nại, sự tử tế mang triết lý nhân sinh quan Để gieo nên một tâm hồn phi thường từ ba viên ngọc! (1)
08/05/2025(Xem: 5516)
Con ơi mẹ chẳng cần chi Mong con ứng xử những khi mẹ còn Cho đúng bổn phận làm con Là gương sáng để con soi con vào Cho dù sức khỏe thế nào Tuổi già, tất phải dựa vào con thôi
08/05/2025(Xem: 4820)
Ngày xưa, vua nước Vệ Rất yêu Di Tử Hà, Luôn hào phóng ban thưởng Cả lời khen, cả quà. Có luật, ai ăn trộm Xe quan hay xe dân, Sẽ bị đánh, sau đó Bị chặt một bàn chân. Một hôm, mẹ ốm nặng, Đêm khuya, Di Tử Hà Không còn kịp bẩm báo,
04/05/2025(Xem: 3545)
Nắng ấm mây lành đón bước ai Gửi trao chân thật ý đơm cài Nhà tranh một góc tình không cạn Cửa rộng bốn mùa nghĩa chẳng phai Uống bát trà xanh ôn kỷ niệm Lưu hương đạo vị suốt canh dài Nâng ly quên hết đời đen bạc Gió cuốn ưu phiền nhẹ lướt bay.
30/04/2025(Xem: 8452)
Sáng mai tĩnh giữa mây bay, Tâm như gương sáng đón ngày nhẹ trôi. Không mong ngộ đạo cao vời, Chỉ xin tỉnh thức giữa đời lặng yên. Bồ Tát đâu cõi xa miền? Mà trong ánh mắt dịu hiền buổi mai. Không cần bước đến thiên thai, Chỉ cần bước vững, nhẹ hoài từng hơi. 🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️
26/04/2025(Xem: 4301)
Như một vần thơ Viết từ xi măng, cát đá Như một bài hát Với toàn nốt tròn trắng, viên dung Như những đóa bạch liên Vươn lên nền trời xanh Texas Giữa những con đường nhỏ và những cánh rừng thưa Cảnh vật còn hoang sơ Bao tấm lòng rộng mở Khai phát Bồ Đề tâm Cúng dường Tam Bảo