Kiến và chim bồ câu

03/02/201508:03(Xem: 16090)
Kiến và chim bồ câu

kien va chim bo cau



Một hôm trời nóng nực
Kiến thở than buồn bực

“Chao ơi! Khát quá lâu

Biết kiếm nước nơi đâu

Thân tôi mệt xiết bao

Không đi nổi nữa nào!”

Kiến bò quanh tìm nước

Chợt nghe ở phía trước

Tiếng nước chảy rì rào

“Đúng là tiếng nước rồi

Phải bò tới mau thôi!”

Thấy con suối tại đây

Nước sạch trong dâng đầy

“Mình phải xuống uống ngay!”

Kiến vội bò tới gần

Nhưng rủi lại trượt chân

Rơi vào suối. Than trời:

“Cứu tôi! Xin cứu tôi!”

Kiến vẫy vùng hồi lâu

Chợt một chú Bồ Câu

Thấy Kiến từ trên cao

Vội vàng thả chiếc lá

Xuống cứu Kiến mệt lả.

 

Chim nói: “Leo lên đi

Vào bờ chẳng khó chi!”

Nhờ lá Kiến mừng vui

Thoát khỏi nạn chết trôi

“Cám ơn Bồ Câu nhé!”

Kiến tạ ơn hết lời

Bồ Câu khẽ mỉm cười

Cất cánh bay rong chơi.

 

Một ngày có thợ săn

Thấy Bồ Câu trên cây

Bèn đưa súng lên ngắm

Muốn giết chú chim ngay.

Kiến ta bò quanh đây

Thấy cảnh nguy hiểm thay

Sợ Bồ Câu bị bắn

Kiến tìm cách cứu nguy

 

Bò lên chân thợ săn

Kiến nghiến răng lại cắn

Thợ săn chợt giật mình

La lớn tiếng: “Đau ghê!”

Khi nghe tiếng la kia

Bồ Câu vội bay đi

Thoát thân ngay tức thì

Kiến nhìn theo cười mỉm

Lòng kiêu hãnh kể chi
*

Lời vàng hãy khắc ghi:

“Gieo NHÂN tốt ngay đi

QUẢ lành ta sẽ hưởng

Tránh bao chuyện sầu bi!”

 

(Tâm Minh Ngô Tằng Giao
phóng tác
theo “THE ANT AND THE DOVE” của Lev Tolstoy)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/10/2013(Xem: 23108)
Không biết từ đâu ta đến đây Mang mang trời thẳm đất xanh dày Lớn lên mang nghiệp làm thi sĩ Sống điêu linh rồi chết đọa đày Mấy câu thơ thời tuổi trẻ, lúc mới 23 tuổi ấy đã theo suốt cuộc đời Nguyễn Đức Sơn, một thi sĩ kiệt xuất trên bầu trời văn nghệ Việt Nam hiện đại. Rờn lạnh hoang vu một tâm hồn cô độc, cô liêu khốc liệt, luôn luôn ngún cháy bên trong chiều sâu linh thức một ngọn lửa tịch mịch vô hình, thường trực đứng giữa đôi bờ sống chết giữa đỉnh cao và hố thẳm của tồn sinh bức bách ngay từ những ngày còn chạy lông bông đùa rỡn cùng sóng vàng cát trắng vu vơ dọc mấy hàng cây thông xanh ngút ven bãi biển Ninh Chữ xa mù. Từ đó, từ thuở nhà thơ chào đời năm 1937 ở làng Dư Khánh, Thanh Hải, Ninh Thuận đến nay cũng hơn 70 năm trời đằng đẵng trôi qua rồi mà ngọn lửa tịch mịch đó vẫn còn hừng hực rực ngời như một ngọn lửa thiêng trong lòng người thi sĩ dị thường :
19/10/2013(Xem: 18807)
" Đau thì đau vậy để mà Trả xong nghiệp báo vượt qua luân hồi. Trải qua vô số kiếp rồi Gây bao tội ác cho người khổ đau,
10/10/2013(Xem: 22387)
Phạm Thiên Thư, Phạm Công Thiện, Lê Mạnh Thát, Tuệ Sỹ, Phạm thế Mỹ, Trịnh Công Sơn, Nguyễn Đức Sơn, Bùi Giáng, Trí Hải...
06/10/2013(Xem: 86622)
Trước khi Sài Gòn sụp đổ, tôi đã có một thời gian dài sống tại Lăng Cha Cả, gần nhà thờ Tân Sa Châu. Để đến được trung tâm Sài Gòn, từ Lăng Cha Cả phải đi qua những con đường Trương Minh Ký – Trương Minh Giảng (nay là đường Lê Văn Sĩ). Ở đoạn chân cầu Trương Minh Giảng có một cái chợ mang cùng tên và sau này
06/10/2013(Xem: 18670)
Những sóng nước biển xưa Đi về trong giấc ngủ Mù sương xuân mờ phủ Một châu quận bên đèo Một bình minh mang theo Một hoàng hôn cô tịch Những sóng nước trong veo Dọi ánh trời chuyển dịch
20/09/2013(Xem: 20036)
Mùa hè 1969, mới học lớp Đệ nhị mà tôi đã bắt đầu biết ngao du lãng tử rồi. Khi cha qua đời thì tôi đang rong rêu phiêu bạt ở Nha Trang. Nhận được điện tín của người bạn từ Đà Nẵng khẩn cấp gởi vào, tôi liền vội vã quy hồi cố quận.
19/09/2013(Xem: 18809)
Đắp y nâu sắc đậm màu Tâm tư tĩnh lặng nhớ câu dặn dò: “Tam tụ tịnh giới phải lo: Răn mình giữ giới không cho nhiễm tà Tâm từ luôn phải thiết tha. Đem vui, an lạc cho ta cho người.”