Vườn Tâm (thơ)

13/01/201406:11(Xem: 18664)
Vườn Tâm (thơ)

vuon-hoa



Vườn Tâm

Mỗi sáng tôi thức dậy,

Ra thăm khu vườn tâm,

Tưới cây và nhổ cỏ,

Cho khu vườn tươi xanh.

Từ mảnh đất cằn cỗi,

Vươn lên những bông hoa,

Thắm tươi và rực rỡ,

Tỏa niềm vui chan hòa.

Hoa như thầm nhắc nhở:

“Mỗi ngày nhớ ra thăm,

Tỉa lá vàng, nhổ cỏ…

Tưới nước thật mát trong.

“ Một ngày không chăm sóc,

Cỏ dại mọc lên ngay,

Sâu rầy đến phá hoại,

Hoa lá sẽ tàn phai.

“ Này đây là cỏ dại,

Cỏ ái dục, tham, sân…

Nhổ đi cho tận gốc,

Mầm mống của trầm luân.

“ Này đây là sâu bọ,

Đang gặm nhấm lá hoa,

Sâu não phiền, chấp ngã,

Phải cắt đứt, lìa xa…”

Và đây dòng Tịnh thủy,

Tưới mát khu vườn tâm,

Nước Cam lồ mầu nhiệm,

Rửa sạch hết bụi trần.

Vườn hoa nay tươi thắm,

Mỉm cười trong gió xuân,

Tâm an bình tĩnh lặng,

Trong hạnh phúc chân thường.

Melbourne, tháng 11/ 2013

Nguyên Nhật Trần Như Mai


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/10/2013(Xem: 18217)
Những sóng nước biển xưa Đi về trong giấc ngủ Mù sương xuân mờ phủ Một châu quận bên đèo Một bình minh mang theo Một hoàng hôn cô tịch Những sóng nước trong veo Dọi ánh trời chuyển dịch
20/09/2013(Xem: 19971)
Mùa hè 1969, mới học lớp Đệ nhị mà tôi đã bắt đầu biết ngao du lãng tử rồi. Khi cha qua đời thì tôi đang rong rêu phiêu bạt ở Nha Trang. Nhận được điện tín của người bạn từ Đà Nẵng khẩn cấp gởi vào, tôi liền vội vã quy hồi cố quận.
19/09/2013(Xem: 18186)
Đắp y nâu sắc đậm màu Tâm tư tĩnh lặng nhớ câu dặn dò: “Tam tụ tịnh giới phải lo: Răn mình giữ giới không cho nhiễm tà Tâm từ luôn phải thiết tha. Đem vui, an lạc cho ta cho người.”
19/09/2013(Xem: 16126)
Nhớ năm nào con trở về Thăm gia đình nhỏ, thăm quê của mình Những ngày nhàn nhã thinh thinh Con đi khắp nẻo thăm đình Chùa ta Nơi nào có Phật Thích Ca