Kiến và chim bồ câu

03/02/201508:03(Xem: 16350)
Kiến và chim bồ câu

kien va chim bo cau



Một hôm trời nóng nực
Kiến thở than buồn bực

“Chao ơi! Khát quá lâu

Biết kiếm nước nơi đâu

Thân tôi mệt xiết bao

Không đi nổi nữa nào!”

Kiến bò quanh tìm nước

Chợt nghe ở phía trước

Tiếng nước chảy rì rào

“Đúng là tiếng nước rồi

Phải bò tới mau thôi!”

Thấy con suối tại đây

Nước sạch trong dâng đầy

“Mình phải xuống uống ngay!”

Kiến vội bò tới gần

Nhưng rủi lại trượt chân

Rơi vào suối. Than trời:

“Cứu tôi! Xin cứu tôi!”

Kiến vẫy vùng hồi lâu

Chợt một chú Bồ Câu

Thấy Kiến từ trên cao

Vội vàng thả chiếc lá

Xuống cứu Kiến mệt lả.

 

Chim nói: “Leo lên đi

Vào bờ chẳng khó chi!”

Nhờ lá Kiến mừng vui

Thoát khỏi nạn chết trôi

“Cám ơn Bồ Câu nhé!”

Kiến tạ ơn hết lời

Bồ Câu khẽ mỉm cười

Cất cánh bay rong chơi.

 

Một ngày có thợ săn

Thấy Bồ Câu trên cây

Bèn đưa súng lên ngắm

Muốn giết chú chim ngay.

Kiến ta bò quanh đây

Thấy cảnh nguy hiểm thay

Sợ Bồ Câu bị bắn

Kiến tìm cách cứu nguy

 

Bò lên chân thợ săn

Kiến nghiến răng lại cắn

Thợ săn chợt giật mình

La lớn tiếng: “Đau ghê!”

Khi nghe tiếng la kia

Bồ Câu vội bay đi

Thoát thân ngay tức thì

Kiến nhìn theo cười mỉm

Lòng kiêu hãnh kể chi
*

Lời vàng hãy khắc ghi:

“Gieo NHÂN tốt ngay đi

QUẢ lành ta sẽ hưởng

Tránh bao chuyện sầu bi!”

 

(Tâm Minh Ngô Tằng Giao
phóng tác
theo “THE ANT AND THE DOVE” của Lev Tolstoy)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/09/2020(Xem: 10066)
Từ đây giã biệt phố phường Tôi về chốn cũ mộng thường trăm năm Chùa xưa không chút tiếng tăm Nên chi cứ thế trăng rằm nguyên sơ
25/09/2020(Xem: 16788)
Tuyển tập Thơ Hành Hương Phật Giáo Trung Quốc (thơ)
24/09/2020(Xem: 10115)
Trong ngôi thiền viện thuở xưa Đứng đầu là một thiền sư lâu đời Lìa trần tuổi chín mươi hai Danh ngài viện chủ khó ai sánh cùng, Ngài gìn giữ để không vương Không hề mắc chuyện tầm thường thế nhân.
24/09/2020(Xem: 9932)
Ở bên sườn núi thuở xưa Có ngôi chùa nhỏ với sư rất già Lông mày sư tựa tuyết pha Chòm râu cước trắng mượt mà đẹp thay,
24/09/2020(Xem: 14112)
Năm 1984. Tôi cùng bào đệ Út Bình, và Kỳ Thanh, một người em, đạo hữu, rất thân ở Ấp 5 xã Bàu Cạn (Huyện Long Thành- Đồng Nai) đèo nhau trên một chiếc xe đạp thồ, vượt đường xa về đến thị trấn, vào một Rạp Chiếu Bóng để dự phiên tòa xử một "tổ chức phản cách mạng", nghe tòa tuyên xử vắng mặt 2 bị cáo trong tổ chức đó vốn là các bào huynh của mình.
24/09/2020(Xem: 12994)
Thật là một đại duyên cho những ai là Phật tử tại gia như tôi lại được nghe lời chỉ dạy vừa tâm tình của Sư Phụ Viên Minh vào ngày thứ bảy của khoá thiền khoá 20 (20/9/2020) tại tổ đình Bửu Long như sau : " Ai cũng cho Thầy là người " ba phải "vì Thầy thường trích dẫn những ý tưởng của các Tông phái khác , nhưng đúng ra phải gọi Thầy là "người chục phải "vì ở mỗi Tông phái nào Thầy đều nhìn thấy những điểm hay, tốt và vì vậy Thầy chưa bao giờ phân biệt tông phái nào cả chỉ là nhập gia tuỳ tục thế thôi , vô ngại ...
23/09/2020(Xem: 13014)
Xa xăm lặng bước nhập trần ai Óng mượt mi vàng lộ hiển dài Xóm Bắc ruổi rong chui bụng ngựa Nhà Đông lơ láo rúc lừa thai Roi vàng thúc vế trâu bùn chạy Dây sắt gìn hàm cọp đá hồi Một sớm gió lùa băng giá hết Trăm hoa vẫn cũ luyến xuân đài!
22/09/2020(Xem: 18975)
Con thường suy nghĩ có một ngày Mẹ về với Phật cảnh Phương Tây Để nghe giáo pháp Như Lai thuyết Tỏ ngộ từ đây ở nơi này.
21/09/2020(Xem: 22281)
Một trong những điểm đặc thù từ giáo pháp của Đức Phật chính là tinh thần Trung đạo - không rơi vào cực đoan khổ hạnh ép xác hay thú hướng dục vọng. Biện chính giáo pháp để làm lộ rõ con đường Trung đạo cũng là một phương thức hoằng pháp. Có thể sự biện chính chỉ là quan kiến cá nhân và đôi khi đi xa hơn vấn đề cần biện chính, nhất là những biện chính liên quan đến lát cắt của một phần tổng thể văn bản. Dẫu vậy, toàn bộ nội dung bài viết vẫn hướng đến mục đích làm sáng tỏ thêm con đường Trung đạo, tránh sự hiểu nhầm đáng tiếc đối với những Phật tử sơ cơ. Nguyệt San Giác Ngộ xin trân trọng giới thiệu bài viết đến với quý độc giả. NSGN Bài “Quan điểm của Phật giáo về vấn đề kinh tế” của Hòa thượng Tinh Vân (Phước Tâm dịch, Nguyệt san Giác Ngộ số 189, tháng 12-2011, trang 36), có một đoạn viết: