Chùm thơ Xuân

23/01/201506:30(Xem: 14259)
Chùm thơ Xuân

 hoa_mai_12

 


XUÂN - CHÙM THƠ LUẬT ĐƯỜNG


Quảng An ngâm



Chánh Trí đọc

 

 

Xuân Rừng Thiền

 

Rừng thiền diện mục thị thường thôi!

Đông khứ, xuân lai, vận tự hồi!

Hang đá, đùn len làn khói núi

Triền non, vun thả đám mây trời

Nắng mưa biến đổi theo mùa tiết

Vui khổ vần xoay đúng nghiệp thời

Hoa nẩy nụ mầm, ươm biếc thắm

Cây vươn cành nhánh, hiến xanh tươi

Bài thơ thuận pháp bày câu chữ

Nét bút duyên tâm mở ý lời

Trí giả, hiền nhân trăm dặm lữ

Hoát nhiên tao ngộ cố hương rồi!

 

Xuân Tự Trào

 

Đã tuổi bảy mươi, cộng một hai

Cửa kho cạn vốn, chốt tiêu xài

Óc cùn, tìm chữ đều “qua đát!”

Túi rỗng, mò kim thảy “bái bai!”

Mắt mỏi, chán nhìn, đâu loạn sắc

Chân run, mệt bước, chẳng lầm gai

Biếng lười lui tới, xa hung hiểm

Nhác nhớm nói năng, đỡ hoạ tai

Gậy chống, thẳng lưng, không luỵ gối

Kiếng đeo, rõ bụi, chẳng nhờ ai

Thoáng nghe bóng ngựa rời non vắng

Nhẫm tính trăm năm chẳng ngắn dài!

 

Xuân Tự Gẫm

 

Mỗi Tết, mỗi Xuân - Phật tự lòng

Thế nên trăm việc thả ngàn đông

Một bầu trăng gió, màu quê quán

Ba cõi trời mây, sắc lữ bồng

Thế sự, triền non, làn khói nhẹ

Nhân tình, đầu lá, giọt sương trong

Liễu thiền, chẳng bận trò hư, thực

Ngộ đạo, đâu màng chuyện có, không

Duyên tụ, duyên tan đùa đốm mắt

Pháp sinh, pháp diệt cợt trăng sông

Thương ai cuộc mộng còn mê mải

Kẻ nổi, người trôi - bọt giữa dòng!

 

Xuân Cát Tường

 

Am không, tiết ấm phún đàn hương

Cây lá xôn xao phụng cúng dường

Vẫy nét thiền thi gom tịnh thuỷ

Mở trang bối diệp ngắm trùng dương

Cảm ai mắt đục, xua mây bụi

Xót kẻ dặm mờ, vẹt khói sương

Xấu ác bẻ mầm, tiêu ghét hận

Tốt lành ươm hạt, nẩy yêu thương

Thênh thang gót tuệ, chơi cao ngạn

Phơi phới hoa tâm, dệt thiện đường

Đời đạo cân phân, vui nhật nguyệt

Người hiền, trang mới, cát tường chương!

 

Mai Trúc Am – Xuân 2015

MINH ĐỨC TRIỀU TÂM ẢNH


 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/09/2014(Xem: 19944)
Không vui, không buồn Một thời Thế Tôn ở Sàketa, rừng Anjana, tại vườn Nai. Rồi thiên tử Kakudha, sau khi đêm đã gần mãn, với nhan sắc thù thắng chói sáng toàn khu rừng Anjana, đi đến đảnh lễ, bạch Thế Tôn: Thưa Sa môn, Ngài có hoan hỷ không? Ta được cái gì, này Hiền giả, mà Ta hoan hỷ? Nếu vậy, thưa Sa môn, có phải Ngài sầu muộn? Ta mòn mỏi cái gì, này Hiền giả, mà Ta sầu muộn? Vậy thời thưa Sa-môn, Ngài không hoan hỷ và không sầu muộn? Thật như vậy, này Hiền giả.
18/09/2014(Xem: 13502)
Pháp quốc mười năm vắng bóng Thầy Tử tôn đại chúng vọng trời Tây Linh tại ngã, bất linh tại ngã Sơn cao quán tưởng Thầy còn đây !
18/09/2014(Xem: 14054)
Quán đây là tánh lắng nghe, Thế gian bể khổ mà se cỏi lòng. Âm thanh vang dội trên không, Bồ Đề kiên cố ngóng trông cứu đời. Tát tha kéo khỏi rối bời, Cứu người đau khổ mau rời cõi mê.
18/09/2014(Xem: 17462)
Ao chùa dưới ánh bình minh, Muôn hoa đua nở cảnh tình mến thương. Cánh sen còn đọng giọt sương, Cánh này đầy hạt bóng gương đón mời,
15/09/2014(Xem: 18084)
Mở cửa ra vào chẳng mọc mời Cớ sao Muỗi tự tiện vào chơi Vo ve âm điệu nghe khó chịu Dán sát bên tai úp mở lời
15/09/2014(Xem: 15854)
Một bài thơ tặng Ngoại tôi, Viết sao cho đủ những lời yêu thương, Ngoại thường nhắc đến quê hương, Bên đàn cháu nhỏ say hương cổ trầu.
13/09/2014(Xem: 18782)
Lang thang sáu nẻo luân trầm Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương Niềm vui chưa trọn đã buồn Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời. Nắng, mưa.. tóc đã bạc rồi Vẫn chênh vênh, vẫn chơi vơi dạ sầu. Đâu nhìn ra thuở ban đầu Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.
13/09/2014(Xem: 14150)
Thế gian này có quá nhiều chuyện phiền não, vì vậy, rất nhiều người đi gặp Phật Tổ cùng hỏi về một vấn đề: “Con nên làm thế nào, mới không còn những điều phiền muộn?” Phật Tổ cho đáp án đều như nhau: “Chỉ cần buông tay, con sẽ thôi không phiền não nữa.” Có một người thanh niên, cho rằng mình thông minh tỏ ý không phục, bèn đi gặp Phật Tổ và hỏi:
11/09/2014(Xem: 15763)
mây tan, trời lồ lộ trùng khơi bóng chim về dưới trăng, ngàn hoa nở một thoáng bừng giấc mê.
10/09/2014(Xem: 14207)
Đời người, dù hết trăm năm Trong con, Mẹ vẫn trăng rằm thiên thu Đời người, trả lại phù du Trong con, Mẹ vẫn Mẫu Từ dấu yêu Vai này cõng Mẹ nâng niu Vai kia cõng Mẹ chắt chiu yếu già Dẫu rằng cát bụi Ta Bà Mượn thân hư ảo trong nhà trần gian