Chùm thơ Xuân

23/01/201506:30(Xem: 14631)
Chùm thơ Xuân

 hoa_mai_12

 


XUÂN - CHÙM THƠ LUẬT ĐƯỜNG


Quảng An ngâm



Chánh Trí đọc

 

 

Xuân Rừng Thiền

 

Rừng thiền diện mục thị thường thôi!

Đông khứ, xuân lai, vận tự hồi!

Hang đá, đùn len làn khói núi

Triền non, vun thả đám mây trời

Nắng mưa biến đổi theo mùa tiết

Vui khổ vần xoay đúng nghiệp thời

Hoa nẩy nụ mầm, ươm biếc thắm

Cây vươn cành nhánh, hiến xanh tươi

Bài thơ thuận pháp bày câu chữ

Nét bút duyên tâm mở ý lời

Trí giả, hiền nhân trăm dặm lữ

Hoát nhiên tao ngộ cố hương rồi!

 

Xuân Tự Trào

 

Đã tuổi bảy mươi, cộng một hai

Cửa kho cạn vốn, chốt tiêu xài

Óc cùn, tìm chữ đều “qua đát!”

Túi rỗng, mò kim thảy “bái bai!”

Mắt mỏi, chán nhìn, đâu loạn sắc

Chân run, mệt bước, chẳng lầm gai

Biếng lười lui tới, xa hung hiểm

Nhác nhớm nói năng, đỡ hoạ tai

Gậy chống, thẳng lưng, không luỵ gối

Kiếng đeo, rõ bụi, chẳng nhờ ai

Thoáng nghe bóng ngựa rời non vắng

Nhẫm tính trăm năm chẳng ngắn dài!

 

Xuân Tự Gẫm

 

Mỗi Tết, mỗi Xuân - Phật tự lòng

Thế nên trăm việc thả ngàn đông

Một bầu trăng gió, màu quê quán

Ba cõi trời mây, sắc lữ bồng

Thế sự, triền non, làn khói nhẹ

Nhân tình, đầu lá, giọt sương trong

Liễu thiền, chẳng bận trò hư, thực

Ngộ đạo, đâu màng chuyện có, không

Duyên tụ, duyên tan đùa đốm mắt

Pháp sinh, pháp diệt cợt trăng sông

Thương ai cuộc mộng còn mê mải

Kẻ nổi, người trôi - bọt giữa dòng!

 

Xuân Cát Tường

 

Am không, tiết ấm phún đàn hương

Cây lá xôn xao phụng cúng dường

Vẫy nét thiền thi gom tịnh thuỷ

Mở trang bối diệp ngắm trùng dương

Cảm ai mắt đục, xua mây bụi

Xót kẻ dặm mờ, vẹt khói sương

Xấu ác bẻ mầm, tiêu ghét hận

Tốt lành ươm hạt, nẩy yêu thương

Thênh thang gót tuệ, chơi cao ngạn

Phơi phới hoa tâm, dệt thiện đường

Đời đạo cân phân, vui nhật nguyệt

Người hiền, trang mới, cát tường chương!

 

Mai Trúc Am – Xuân 2015

MINH ĐỨC TRIỀU TÂM ẢNH


 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/10/2017(Xem: 12291)
Hít vào tâm tánh từ bi, thở ra phiền não sân si dứt mòn (thơ của Thích Nữ Trí Anh)
20/10/2017(Xem: 12406)
Nam sinh mà đánh lộn đã khó coi Nữ sinh mà đấm đá nhìn sao được Thời đi học là cái thời đẹp nhất Tuổi học trò là cái tuổi Thần Tiên Sao các em vội đánh đổ lãng quên Hãy nhớ nhé đừng gây ra thêm nữa
20/10/2017(Xem: 14384)
Áo trắng thương thương tuổi học trò Bay bay trước gió thật nên thơ Long lanh giọt nắng loan trên áo Kết nụ thần tiên dệt mộng mơ
20/10/2017(Xem: 11057)
Kính dâng Ôn Thật Tánh, Chùa Bửu Lâm, Xã Suối Trầu, Long Thành (hình tác giả chụp với Ôn cuối tháng 9-2017) Bửu Lâm thiền tự giữa xóm thôn Ba tám năm trời sáng tối hôm Hình ảnh Ôn thường hay quét lá Một mình lặng lẽ ngắm hoàng hôn . Tôi đã vào ra biết bao lần Suối Trầu hẻo lánh lá xanh dần Nước xuôi chảy mãi theo ngày tháng Hoà khói hương cùng tiếng khánh ngân . Thật Tánh thiền sư tóc trắng bay Ngài vẫn một mình sống tại đây Xuất gia nhập đạo mười ba tuổi Giáo hoá dân làng tánh thẳng ngay .
19/10/2017(Xem: 12321)
Nói cùng các em học sinh sinh viên Tuổi học đường là lứa tuổi Thần tiên Ghế nhà trường mài nhẵn để tiến lên Tà áo trắng nhuộm màu thơm phấn mực Cha mẹ trả biết bao nhiêu khổ cực Cho các em đi học để nên người Vào tương lai trên khắp nẻo trường đời Tạo cuộc sống giữa muôn đường vạn lối
19/10/2017(Xem: 22389)
Truyện thơ: Hoàng Tử Khéo Nói và Con Thủy Quái, (thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi PRINCE GOODSPEAKER AND THE WATER DEMON của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson) , Ngày xưa có một ông vua Trị vì đất nước rất ư công bằng Cạnh bên hoàng hậu đoan trang Vua yêu, vua quý, chứa chan hương tình. Thế rồi hoàng hậu hạ sinh Một trai kháu khỉnh đẹp xinh vô cùng Nhà vua sung sướng vui mừng Nghĩ suy chọn lựa tìm đường đặt tên Mong cho con lúc lớn lên Vẻ vang ngôi vị, êm đềm tương lai Vua bèn đặt tên con trai Hoàng tử Khéo Nói, nhiều tài mai sau.
14/10/2017(Xem: 10219)
Mộng Làm Phật (thơ) Thích Minh Hội, Sống ngày từng phút vui tươi. Cũng như hoa nở khắp trời yêu thương. Về đêm tâm nguyện nhất thành, Lúc say yên giấc an lành chơn tâm. Mộng sâu Phật cảnh hiện rành. Oai nghi như Phật dần thành mai sau.
13/10/2017(Xem: 11705)
Xa vắng lâu nay trở lại nhà Nhìn lên di ảnh dạ xót xa Quỳ bên mộ mẹ, con thổn thức: Mẹ đã đi rồi, đi thật xa !…
12/10/2017(Xem: 20373)
Viết về anh Bùi Giáng là một việc làm cần lòng can đảm. Thậm chí cần rất nhiều can đảm, có khi phải nói nôm na là liều mạng mới dám viết. Những người có thời gần gũi và thương mến anh ai cũng có lần cảm nhận điều đó. Anh thích người ta đọc sách anh, thưởng thức thơ văn anh, nghiền ngẫm tư tưởng của anh. Nhưng ngược lại anh hay nổi nóng nếu ai hiểu sai ý anh. Anh rất giận khi có ai viết sai một chữ, kể cả sai một dấu phẩy, những câu thơ của anh. Có rất nhiều khi anh cho đó là một sự xuyên tạc có hậu ý. Dù sao, anh và tôi đã từng sống chung gần ba năm trời ở Vạn Hạnh chả lẽ không có gì để nói, lâu nay tuy rất muốn viết nhưng tôi vẫn cố tránh, cho đến khi có người nhắc.
12/10/2017(Xem: 10842)
Một Buổi Chiều Nhớ về một buổi chiều đến thăm Ôn Tuệ Sĩ. Sài Gòn chợt nắng gió hiu hiu Tôi đến thăm Ôn một buổi chiều Phố phường khói bụi người qua lại Xe cộ bên đường rộn tiếng kêu.