Giải thoát từ cái nhìn

23/01/201505:07(Xem: 16980)
Giải thoát từ cái nhìn
Phat Thich Ca 5a
Namo Sakya Muni Buddha    
 
Giải thoát từ ''cái nhìn''





HỎI:  Kính Thầy, tôi không hiểu câu: "Tự do là ung dung trong ràng buộc'' là thế nào? Hai chữ " ràng buộc " 
ở đây có phải là Nghiệp duyên hay nói theo cách khác là Định mệnh đã an bài cho mỗi một con người? 
Nhưng ở trong tư thế " ràng buộc " thì làm sao có được sự " tự do " và bằng cách nào để chúng sinh 
"thoát" ra khỏi sự "ràng buộc" này?! 

Xin Cảm niệm Thầy. A Di Đà Phật.

ĐÁP:
 

Thưa Đạo hữu- Phật giáo không tin vào thuyết Định mệnh hay cái gọi là '' số mệnh an bài '' 
mà chính là Nghiệp Duyên, là sự vô minh, chấp thủ ràng buộc lấy tâm hồn con người chúng ta. 
Nếu thực sự có Số Mệnh, nghĩa là có một thế lực ngoại tại an bài, sắp đặt chúng ta, vậy thì sự tu 
hành giải thoát trở nên vô nghĩa, vì có tu gì chăng nửa thì vĩnh kiếp cũng không thay đổi được gì.

- Nước biển thì mặn, nước sông thì ngọt nhưng có chung một bản chất đó là nước, là thể lỏng. 
Phiền não là khổ đau, Bồ Đề là giác ngộ nhưng cũng đều xuất hiện từ nôi tâm. Bùn thì hôi hám, 
sen thì thơm tho, nhưng sen lại vươn lên từ bùn. (No mud, no lotus) Cùng thế ấy, sự giải thoát 
được '' mọc lên '' từ trong sự ràng buộc của thế gian, cũng giống như sen được mọc lên từ bùn vậy!
Có hai người bị giam vào tù, một người chỉ thấy bốn bức tường xám ngắt giam hãm đời mình, còn người 
kia thì nhìn qua song sắt trông thấy những vì sao và vũ trụ bao la... Ai cho họ cái nhìn đó? Giải thoát 
hay ràng buộc phụ thuộc vào '' cái nhìn '' của chúng ta, hay nói cách khác, đó là thái độ tâm của 
chúng ta với hoàn cảnh. Ngài Di Lặc vẫn với nụ cười hỷ lạc dù chung quanh Ngài là một đám con nít
đeo bám, quấy rầy, hẳn đạo hữu đã trông thấy hình tượng này rồi chứ! 

                                                                     Bodhgaya monk
 
blank
“Ở Đâu Có Ta, Ở Đó Có Đau Khổ”
“…Làm điều lành mà quên cái ta thì mới có phước lớn, còn làm mà chấp vào cái ta thì phước sẽ bị tổn bớt.
Đây cũng là kinh nghiệm để chúng ta học, mình làm việc tốt, việc lành, tụng kinh là có phước nhưng nếu 
chấp vào đó, tức là sanh cái ta thì sẽ tổn bớt phước. Thấy mình tụng kinh nhiều, có công đức lớn rồi chấp 
vào đó khinh người khác thì sẽ tổn phước...

Cuộc sống hằng ngày của chúng ta cũng vậy, nhớ hễ ở đâu có sanh cái ta là có đau khổ theo đó. 
Đi chùa mà sanh cái ta đi chùa cũng có khổ, chứ không phải là không có khổ. Thí dụ như người đi chùa nhiều
nên thấy mình là người lâu năm còn người kia mới đi chùa, do có phân chia thì sẽ có khổ theo đó, nếu lỡ để 
người “đi chùa lâu năm” đứng sau “người mới vào chùa” thì các vị buồn liền, thì có khổ theo ngay! Rồi đi nghe 
pháp mà sanh cái ta đi nghe pháp, nếu có ai ngăn không cho đi thì cũng khổ, hoặc là sanh cái tôi đi nghe pháp,
muốn vào nghe pháp mà giảng đường hết chỗ ngồi, vừa tìm được chỗ mới ngồi xuống thì có ai tới giành nên
cũng khổ nữa. Cho nên hễ ở đâu có ta là ở đó có khổ…”

(Trích từ: “Ở Đâu Có Ta, Ở Đó Có Đau Khổ” – Thích Thông Phương)
blank
Ngàn năm 
danh lợi sống đời,
Không nghe Phật Pháp
kiếp người uổng thay.

Dù cho 
sống chỉ một ngày,
Được hành Chánh Pháp
qúy thay 
kiếp người.
(Kinh Pháp Cú)
                                                                                   
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/08/2024(Xem: 17462)
Đạo Phật giáo là nơi cứu khổ Độ chúng-sanh không bỏ một ai Lòng thương yêu khắp nhân-loài Không hề muốn thấy một ai khổ trần Đường chơn-chánh trên hơn tất cả Nẻo nhiệm-mầu chẳng có chi bì Muốn người rõ tánh từ-bi Cho nên Phật bảo con đi khuyên đời
24/08/2024(Xem: 7796)
Chính bản thân bạn, sáng tạo bước đầu của sự thay đổi Bằng sự nỗ lực, dũng cảm, phấn đấu, kiên trì Tự tiến dần trên con đường cứu thoát diệu kỳ Nghiệp ai người đó lãnh, không ai có thể giải giùm được!
23/08/2024(Xem: 10858)
Núi rừng xưa ảm đạm Nương rẫy khóc nhọc nhằn Đời vô minh sầu thảm Thoát sao được bần hàn? Rồi trời quang mây tạnh Cây cỏ réo trăm hoa Lửa hồng xua hoang lạnh Ấm vùng sâu chốn xa
21/08/2024(Xem: 16742)
Thơ Chuyển Ngữ - Khu vườn của Mẹ tôi - My Mother's garden
17/08/2024(Xem: 13964)
Gió lộng mưa giăng tháng Bảy về, Xa rồi bóng Mẹ… những ngày thê. Âm thầm sinh dưỡng như trời bể Lặng lẽ chan hòa tựa thủy khê. Chịu thiệt nuôi con nào lúc kể, Sống hiền với xóm chẳng đường chê. Nhà không Người, vắng tìm đâu dễ, Nhận cả ân thâm, hiếu nghĩa kề.
16/08/2024(Xem: 13732)
Phiền não tụ hội thành năng lực tạo khổ đau. Đây chính là nguồn gốc các nỗi đau đời người. Khi nhận thức bản chất của khổ rõ ràng rồi, Ta mới có thể đoạn tận lần hồi sầu đau. *** Nguyên nhân khổ, chính là THAM ÁI bám luôn. Không thỏa mãn dục lạc, tâm thường rứt ray. Vô minh: nguyên nhân sâu sắc cho điều này. Nên đối tượng lạc thú hàng ngày khó xa.
15/08/2024(Xem: 13170)
Hoa tàn hoa lại nở Triều xuống lại triều cường Âm với dương đắp đổi Đời là chuỗi vô thường Sương mai đầu ngọn cỏ Lấp lánh dưới vầng dương
14/08/2024(Xem: 9749)
Càng thêm tuổi đời, càng cảm nhận sâu sắc ! Tuy khoảng cách địa lý dẫu xa, nhưng tình thương của Mẹ vẫn đong đầy Từng câu niệm Phật, lời khấn nguyện vào mỗi sớm mai Vẫn là hậu phương vững chắc, để đồng hành cùng con phụng hiến!
13/08/2024(Xem: 10710)
Vì Tham: sinh ra lắm chuyện thật đau đầu. Cha mẹ, con cái xung đột nhau: chuyện thường. Đi xa, gửi nhà con giữ, nó bán luôn. Nước ngoài, nhờ mua đất, gạt lường lấy ngay.
13/08/2024(Xem: 8016)
Cố quên lại khiến nhớ nhiều hơn Nhìn đâu cũng thấy nỗi cô đơn Trốn vào dĩ vãng trôi ngày tháng Mượn Phật kinh nhận biết thiệt hơn. Quên là thôi nghĩ chuyện đau buồn Dẫu lòng chất nặng khổ chưa buông Nhờ tiếng mõ chuông tiêu nghiệp cũ Mượn thời gian phai nhạt nguồn cơn.