Chuyển kiếp (thơ)

20/01/201505:03(Xem: 16064)
Chuyển kiếp (thơ)
Hoa Cuc Chau Phi_Quang Duc (252)
Ta là Tiên Nữ trên trời 
Mê Thơ nên xuống dạo chơi Dương trần
Gặp toàn Tài tử Thi nhân 
Lời Thơ thanh kiết bội phần ru êm

Nghe sao thanh thoát càng thêm
Lốt Tiên đành bỏ bên thềm gió bay
Hữu duyên thăm viếng nơi này
Chuyển tâm ở lại ngỡ "đày Dương gian"

"Trời" vang về kẻo trể tràng 
Khước từ ta chọn Quảng An bây giờ
Hứng tình ta học làm thơ
Thi Nhân thưởng thức chẳng ngờ tài hoa

Cũng nhờ Thiền Vị chan hoà
Mà nay ý thức thiết tha tu hành 
Cảm ơn Thi hữu đàn anh
Nguồn Thơ hướng thượng an lành lắm thay !

Chẳng còn nhớ cõi trời mây
Làm Người diễm phúc hơn này Tiên Nương
Sống đời ý nghĩa thanh lương 
Từ Bi Hỷ Xã rộng đường độ tha.

Quảng An Houston, Tx 
Chư Tăng khai thị sống cảnh Tiên thì sướng như Tiên nhưng khi hết Phước thì liền đoạ ngay  Con đây ý thức chọn ngay  Làm người hướng Phật phước này biết tu.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/06/2015(Xem: 13921)
Con yêu Cha rất nồng nàn Yêu vì những thứ Cha làm con vui. Khi con cảm thấy buồn đời Cha làm con nở nụ cười được ngay. Khi con làm kẹt nút dây Cha luôn gỡ nút, khéo tay vô cùng.
13/06/2015(Xem: 15561)
Có nhân thì có quả. Đó là luật của Trời. Cũng là luật của Phật, Ứng nghiệm với mọi người Một lần, khi giảng pháp, Với tôn giả, sư thầy, Phật Thích Ca đã kể Một câu chuyện thế này. Có một con bò nọ, Nhân khi vắng người chăn, Đã xuống ăn ruộng lúa Của một người nông dân.
13/06/2015(Xem: 19745)
Đầu tiên học “nhận lỗi mình” Chúng sinh thường chẳng có thành thật đâu Cho rằng mình đúng trước sau Lỗi lầm nếu có đổ mau cho người Khi ta chối lỗi, than ôi! Chính là lỗi lớn nhất đời của ta!
13/06/2015(Xem: 15815)
Một người hỏi Đức Phật: “Bạch Như Lai từ bi, Tôi muốn có hạnh phúc. Vậy thì phải làm gì?” Đức Phật đáp: “Trước hết Anh phải bỏ chữ “Tôi”. Tiếp đến bỏ chữ “Muốn”. Chỉ hai chữ đó thôi. Vì “Tôi” là ích kỷ. “Muốn” là mong, là tham. Bỏ nó, anh hạnh phúc, Trong ý nghĩ, việc làm.”
05/06/2015(Xem: 14703)
Thiền sư Vô Căn trong một lần nhập định 3 ngày, thần thức của ông xuất khỏi thân thể. Các đệ tử của ông tưởng lầm ông đã tịch diệt nên mang nhục thân ông đi hỏa táng. Sau 3 ngày thần thức của ông trở về nhưng không tìm được nhục thân. Tìm không được nhục thân nên thần thức thiền sư Vô Căn quanh quẩn nơi căn phòng ông ở, liên tiếp than thở tìm kiếm nhục thân của ông nhiều ngày đêm thống thiết: Tôi ơi, Tôi ở đâu?… Tôi ơi, Tôi ở đâu?… Điều này làm cho các đệ tử của ông rất ư kinh sợ. Một người bạn của thiền sư Vô Căn tên thiền sư Diệu Không nghe tin liền đến ngay thiền viện bảo các đệ tử của thiền sư Vô Căn là đêm đó thiền sư sẽ nghĩ lại trong phòng của thiền sư Vô Căn rồi bảo các đệ tử hãy mang cho ông một thau nước, một bồn lửa, một bồn bùn đất.Đêm đến, thiền sư thiền sư Vô Căn lại nghe tiếng than thống thiết của thần thức thiền sư Vô Căn:
04/06/2015(Xem: 18268)
Thích cho đi ngày càng nhiều phước báu Thích cảm ơn điều thuận lợi nhiều hơn Thích giúp người ta thường gặp quý nhơn Thích oán trách ngày thêm nhiều phiền não Thích mãn nguyện niềm vui hay lai đáo Trốn tránh thời thất bại rất chua cay Thích sẻ chia bè bạn đến hằng ngày Thường giận dữ ngày càng nhiều bệnh tật Thích chiếm dụng sau nầy thành hành khất Bố thí thường ngày càng được giàu sang Thích hưởng thụ nợ khổ lắm đeo mang Thích học hỏi ngày càng tăng trí tuệ
01/06/2015(Xem: 14624)
Có một khoảng cách tìm đến Có một khoảng trống tìm về Nỗi đau trái tim đan bện Chập chùng ảo ảnh hôn mê. Phật thương chúng sanh như mẹ Cưu mang chín tháng mười ngày Bao nhiêu lá răm lá hẹ Ngậm cười nuốt trọn đắng cay.
01/06/2015(Xem: 13283)
Làm con đức Phật được nhiều điều quý Vì học theo Ngài nên rất bình an Thân tâm không vướng bận chuyện thế gian Thật diễm phúc trong đạo mầu tỏa sáng
01/06/2015(Xem: 14692)
Bồ Tát Đản sanh xuống cõi đời Niềm vui lan tỏa khắp nơi nơi Trời người cảnh vật đều hoan hỷ Trang sử vàng ghi rất rạng ngời
27/05/2015(Xem: 15263)
Thảng thốt, bàng hoàng tin Népal địa chấn Gần 8 độ Richter lật ngược Kathmandu Quật đổ điện đài đền miếu tín ngưỡng Hindu Và cả cổ tự cũng tan hoang đổ nát Ôi! Đất Phật của tôi Hơn hai ngàn năm bảo sát Ngài vẫn ngồi kia Trầm mặc, an nhiên! Ngài vẫn như như bất động toạ thiền Gạch, đá, cát... không dám sờ đụng chân dung bất tử