Từng giọt thanh lương (thơ)

10/01/201507:27(Xem: 17950)
Từng giọt thanh lương (thơ)
blank

Namo Sakya Muni Buddha


Do everything with the mind that lets go
Do not excpect any praise and reward
If you let go a little
You will have a little peace
If you let go alot
You will have alot of peace.
If you let go completely
You will know complete and freedom.
Your struggles with the world will have come to an end. 

Làm bất cứ việc gì cũng với tâm xả bỏ.
Đừng kỳ vọng sự đền đáp hay tán dương.
Xả bỏ một ít sẽ có một ít bình an.
Xả bỏ nhiều sẽ có nhiều bình an.
Xả bỏ hoàn toàn sẽ được bình an hoàn toàn
và cuộc đấu tranh với thế gian này đi đến chỗ chấm dứt.


(Thiền sư Ajahn Chah)
blank

Đôi tai của tâm hồn

Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại 
cô bé ấy lúc nào cũng chỉ mặc mỗi một bộ quần áo vừa bẩn, vừa cũ lại vừa rộng nữa. 

Cô bé buồn tủi ngồi khóc một mình trong công viên. Cô bé nghĩ, tại sao mình lại không được hát? 
Chẳng lẽ mình hát tồi đến thế sao? Cô bé nghĩ mãi rồi cô cất giọng hát khe khẽ. 
Cô bé cứ hát hết bài này đến bài khác cho đến khi mệt lả mới thôi. 

"Cháu hát hay quá!'. Một giọng nói vang lên: "Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ,
cháu đã cho ta cả một buổi chiều thật vui vẻ". Cô bé ngẩn người. Người vừa khen cô bé 
là một ông cụ tóc bạc trắng. Ông cụ nói xong liền đứng dậy và chậm rãi bước đi. 

Hôm sau, khi cô bé tới công viên đã thấy ông già ngồi ở chiếc ghế đá hôm trước, khuôn mặt hiền từ
mỉm cười chào cô bé. Cô bé lại hát, cụ già vẫn chăm chú lắng nghe. Ông vỗ tay nói lớn: "Cảm ơn 
cháu, cháu gái bé nhỏ của ta, cháu hát hay quá!" Nói xong cụ già lại chậm rãi một mình bước đi. 

Cứ như vậy nhiều năm trôi qua, cô bé giờ đây đã trở thành một ca sĩ nổi tiếng. Cô gái vẫn không 
quên cụ già ngồi tựa lưng vào thành ghế đá trong công viên nghe cô hát. Một buổi chiều mùa đông, 
cô đến công viên tìm cụ nhưng ở đó chỉ còn lại chiếc ghế đá trống không. 

Hỏi một người làm trong công viên, cô nghe được câu trả lời: 
“Cụ già ấy đã qua đời rồi. Cụ ấy điếc đã hơn 20 năm nay." 

Hugo Nguyên
Photo: ĐÔI TAI CỦA TÂM HỒN    Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại cô bé ấy lúc nào cũng chỉ mặc mỗi một bộ quần áo vừa bẩn, vừa cũ lại vừa rộng nữa.     Cô bé buồn tủi ngồi khóc một mình trong công viên. Cô bé nghĩ, tại sao mình lại không được hát? Chẳng lẽ mình hát tồi đến thế sao? Cô bé nghĩ mãi rồi cô cất giọng hát khe khẽ. Cô bé cứ hát hết bài này đến bài khác cho đến khi mệt lả mới thôi.     "Cháu hát hay quá!'.  Một giọng nói vang lên: "Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ, cháu đã cho ta cả một buổi chiều thật vui vẻ". Cô bé ngẩn người. Người vừa khen cô bé là một ông cụ tóc bạc trắng. Ông cụ nói xong liền đứng dậy và chậm rãi bước đi.     Hôm sau, khi cô bé tới công viên đã thấy ông già ngồi ở chiếc ghế đá hôm trước, khuôn mặt hiền từ mỉm cười chào cô bé. Cô bé lại hát, cụ già vẫn chăm chú lắng nghe. Ông vỗ tay nói lớn: "Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ của ta, cháu hát hay quá!" Nói xong cụ già lại chậm rãi một mình bước đi.     Cứ như vậy nhiều năm trôi qua, cô bé giờ đây đã trở thành một ca sĩ nổi tiếng. Cô gái vẫn không quên cụ già ngồi tựa lưng vào thành ghế đá trong công viên nghe cô hát. Một buổi chiều mùa đông, cô đến công viên tìm cụ nhưng ở đó chỉ còn lại chiếc ghế đá trống không.     Hỏi một người làm trong công viên, cô nghe được câu trả lời:   “Cụ già ấy đã qua đời rồi. Cụ ấy điếc đã hơn 20 năm nay."   (Sưu tầm)
Từng Giọt Thanh Lương 

Xin như là giọt nước
Ngủ trên lá sen mềm
Mặt trời lên thức dậy
Rong chơi cùng gió êm.

Xin như là giọt mưa
Rơi ướt hồn đá sỏi,
Mầm yêu thương ngủ vùi
Vươn vai trong ngày mới.

Xin như là giọt nắng
Thắp trong đôi mắt buồn
Sáng lên niềm hi vọng
Sau tháng ngày đau thương..

Xin hóa thành giọt sương
Thăm đóa Quỳnh mới nở
Chúng ta đều Vô thường
Thương đời nhau tạm bợ! 

Xin nguyện làm giọt nhớ
Lạc trong trái tim người
Nhắc ai đời mộng mị
Về đi, về đi thôi! 

- Xin là giọt thanh lương 
Trên nhành dương của Mẹ
Một giọt.. khắp mười phương
Xoa dịu lòng nhân thế.

Nguyện cho nghìn giọt lệ
Trôi xuôi vạn nỗi niềm.
Mắt trong nhìn dâu bể
Vẫn rạng ngời, an nhiên..

Thích Tánh Tuệ 

Thich Tanh Tue's photo.
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/05/2022(Xem: 10981)
Mừng vui chào đón Phật đản về Từ chốn thị thành đến thôn quê Lâm Tỳ Ni Uyển hoa đua nở Vô Ưu tỏa ngát đón Phật về.
07/05/2022(Xem: 9317)
Kính trân trọng chúc mừng “Ngày của Mẹ”. Trước mừng thọ … thế hệ 3X, 4X, 5X khắp muôn nơi Hy sinh, chịu đựng…vật vã một đời Chứng kiến…hai thế kỷ trải dài năm tháng !
06/05/2022(Xem: 10300)
Phật đang ở cuối chân trời Nơi đây con thấy cả bầu trời xanh. Vui mừng diện kiến Như Lai, Môi cười tỏa rạng, Như Lai cũng cười (Thơ của Thanh Phi, hình ảnh của Hoàng Lan)
05/05/2022(Xem: 13043)
Con là cựu Nữ sinh Trưng Vương Nghe tin Thầy Tá đã lên đường Xã Báo Thân trăm tuổi Đại Thọ Cả Trưng Vương Trường kính tiếc thương!
01/05/2022(Xem: 11531)
Mỗi năm mồng bốn tháng tư .. …..ngày lễ vía Đức Văn Thù Sư Lợi! Từ chuyện Ngài A Nan gặp nạn (1) …đến Duy Ma Cật về bản thể Thân, Tâm. Có trí tuệ siêu việt …chuyển hoá mọi sai lầm Và ngôn ngữ vượt ngoài phạm trù …tư biện !
01/05/2022(Xem: 26362)
“Kinh Pháp Cú” là một trong 15 quyển kinh thuộc Tiểu Bộ Kinh trong Kinh Tạng Pali. Đây là một quyển kinh Phật giáo rất phổ thông và đã được dịch ra nhiều thứ tiếng quan trọng trên thế giới. Nhiều tác giả coi bộ kinh này như là Thánh Thư của đạo Phật.
30/04/2022(Xem: 10970)
Nhìn Thầy rạng rỡ nụ cười Bên bờ vai Mẹ rạng ngời ánh dương Mẹ cười, Mẹ thở Thầy thương Cầu cho Mẹ mãi niên trường bên con Mẹ nghe tiếng thở núi non Nuôi con Mẹ vẫn vuông tròn niệm kinh
28/04/2022(Xem: 11421)
KÍNH chúc lão bà tuổi chín mươi. MỪNG ngày Khánh hỷ vạn niềm vui. ĐẠI lành, đại cát cho thân quyến. THỌ đạo Bồ đề mãi thắm tươi. PHẬT pháp gội nhuần ơn tế độ. TỬ tôn lợi lạc phước duyên Người TÂM thành dâng lễ lên Tam bảo. THÁI tuế bình an khắp mọi nơi.
27/04/2022(Xem: 7081)
Duyên phận đôi ta kiếp này Không con vướng bận là đây phước lành!.. Khoen Ái nào dễ sản sanh Cùng nhau ý thức mà hành lợi Tha
27/04/2022(Xem: 6611)
Có những cuộc vui tàn rồi chợt thấy Một chút buồn thoáng nhẹ ẩn giấu sâu Bởi không có gì trọn vẹn mãi đâu Tất cả như đồng tiền khi úp, lật !