Xin Đừng (thơ)

28/12/201406:45(Xem: 17608)
Xin Đừng (thơ)
lotus_4



Đừng phản cảm những lời vô ý thức

Đừng để lòng những bực tức vu vơ

Đừng bận tâm những thái độ hững hờ

Đừng sân giận những người hay gây sự

 

Đừng chua chát khi gặp điều thất bại

Đừng đắng cay khi duyên đã không còn

Đừng ngậm ngùi vì lời hứa sắt son

Đừng oán trách tình đời sao bạc trắng

 

Đừng đau khổ khi gặp điều nghiệt ngã

Đừng lạnh lùng như sương gió mùa đông

Đừng thở than khi họ đã thay lòng

Đừng luyến tiếc những gì không còn nữa

 

Đừng thù hận những người làm mình khổ

Đừng phân bua với những chuyện thị phi

Đừng bức xúc những việc chẳng ra chi

Đừng bất mãn khi gặp nhiều chướng ngại

 

Đừng lầm tưởng mọi điều không nhân quả

Đừng quên rằng tất cả cũng duyên sinh

Đừng để tâm nổi sóng gió bất bình

Đừng chấp thủ để tâm hồn thanh thản.

 

Bắc California ngày 26/12/2014

 

 

Ý kiến bạn đọc
14/10/201512:21
Khách
Thơ hay suy ngẫm
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/02/2017(Xem: 11342)
Đạo là con đường sáng Là sức mạnh nguồn tâm Phá tan màn u tối Vượt thoát mọi mê lầm .
05/02/2017(Xem: 14044)
Lái buôn tên gọi Tàu Dư Mỗi năm gần Tết thường ưa mang hàng Đi xa, đến một xóm làng Bán buôn quen biết đã hằng bao năm Vì chàng tính chẳng khó khăn Cho nên công việc kiếm ăn dễ dàng
04/02/2017(Xem: 11927)
Kính tặng Thầy Thích Tánh Tuệ (xem trang này) Một ngày theo dấu Phật đi Một ngày hạnh phúc chẳng gì phải lo Một ngày pháp thí mang cho Bao niềm an lạc đắng đo chẳng còn .
04/02/2017(Xem: 18878)
oOo Quanh đây Đồi tiếp mười đồi Tiếng chim quen lạ Của loài tha hương Lối đi Bích Ngọc phi thường Lung linh giòng nước Ngàn phương mười hồ
03/02/2017(Xem: 13066)
Kẻ lữ hành thoáng qua Dừng lại rồi đi xa Gập ghềnh qua vạn ngã Biết bao giờ nhận ra ?
03/02/2017(Xem: 11204)
Hơi thở ra vào mỗi bước qua Đêm về trăng sáng khắp hằng sa Nét đẹp thiền môn thường vắng lặng Tịnh Độ cuộc đời giải thoát ra .
03/02/2017(Xem: 11482)
Có những lúc ta ngồi yên nhìn lại Cuộc đời mình từ lúc mới sanh ra Ơn mẹ cha dưỡng dục thật bao la Rồi kế đến nhờ Thầy khai mở trí .
01/02/2017(Xem: 16486)
Ngày xưa Thiền sư Quang Giác (đời nhà Tống bên Trung Hoa) nhân khi mùa Xuân đến, thì nhớ lại ngày nào mình vẫn còn niên thiếu mà bây giờ tuổi đời đã bảy mươi, thời gia trôi quá nhanh như dòng nước chảy và vấn đề sinh tử là một vấn đề mà con người không thể nào tránh khỏi.
01/02/2017(Xem: 13305)
Trải bao kiếp vụng tu nay phải khổ Suốt cả đời nhọc trí lẫn cực thân Sống thì lo mà chết lại phân vân Cùng của cải cháu con thêm nặng gánh .
30/01/2017(Xem: 13406)
Đồi xanh - Phật trắng - Nắng vàng - Mỏi chân tìm bóng dáng nàng Thơ xuân