Thực nghiệm tâm linh (thơ)

16/12/201408:27(Xem: 18454)
Thực nghiệm tâm linh (thơ)

lotus_57
Thơ tứ cú lục bát của Tâm Không Vĩnh Hữu
 
 
Thực nghiệm tâm linh

Kinh thư biến hóa biểu đồ
Con tàu thiền quán qua bờ kiến tri
Tâm linh thực nghiệm đêm ngày
Thực hư bất khả tư nghì, ô hô!
 
 
Tuyệt

Chào em tuyệt mỹ ngỡ ngàng
Chào tôi tuyệt tác khuôn vàng thước... dây
Chào người tuyệt phẩm đỉnh mây
Chào nhân gian tuyệt vời quay luân hồi!
 
 
Hi vọng

Vượt qua tường lửa trở về
Đôi chân chôn đất, mộng thề nhạt phai
Lửa còn vương cháy hai vai
Tâm tư băng giá ngày mai ấm nồng.
 
 
 
Con tim

Sớm mai mở mắt tim cười
Phố đang gọi, chợ đang mời, ta đi
Còn thương ghét, còn chán say
Tim còn nồng ấm đón ngày bôn ba.
 
 
Đàn ai?

Đàn ai hay tiếng đàn tôi
Nghe rung đất lạ, rung trời âm u
Rung nhân gian mãi bụi mù
Đầu xanh đã bạc cuối thu ngân dài…
 
 
 
 
Vướng

Giang hồ ân oán tứ phương
Rửa tay gác kiếm, mờ sương cạo đầu
Kiếm treo còn bén ưu sầu
Tay thơm còn nhuốm sắc mầu si mê!
 
 
Cố đô Huế

Cờ bay theo gió rợp trời
Thuyền về Bến Ngự vắng người thương yêu
Chuông Thiên Mụ đổ sớm chiều
Thọ Xương gà gáy, xóm nghèo lặng thinh!
 
 
Si mê

Một lần say đắm đắm say
Chồi đâm lộc nẩy, rừng cây nghiêng nhào
Thiên đường huyền ảo trên cao
Dư hoan vướng đọng thều thào trong mơ.
 
 
Tàn hơi

Lập lòe đom đóm xót đau
Đơn côi nhấp nhá đêm sâu mịt mùng
Lóe lên vụt tắt một lần
Ánh dương hè đốt cháy vầng sáng soi.

 
Trả nghiệp

Anh hùng mã thượng xưa nay
Giữa đường gặp chuyện ra tay cứu người
Cứu vật, vật trả nụ cười
Cứu nhơn, nhơn trả tiếng đời khinh chê!
 
 
Thiện tai!

Dép giày ta quẳng xuống ao
Chân trần ta bước thấp cao hồng trần
Thiện tai, đinh dặm một lần
Ta đi cà nhót về mần cái ao!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/08/2011(Xem: 13671)
Chính tôi được chứng kiến, Phật Thích Ca Mâu Ni Khi ở rừng Lâm Trúc, Thuộc nước La Duyệt Kỳ. Bấy giờ có người nọ Thuộc dòng Bà La Môn, Chăm làm nhưng nghèo kiết,
08/08/2011(Xem: 15331)
Lần nọ ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, Biết chuyện này có thật, Khi theo hầu Thích Ca. Lúc ấy, Ba Tư Nặc, Ông vua tốt, qua đời, Người lên thay tàn ác, Làm mất lòng nhiều người.
08/08/2011(Xem: 16791)
Lần nọ, ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, May mắn được chứng kiến Chuyện này của Thích Ca. Hôm ấy, tôi và Phật, Vừa sáng, trời đầy sương, Đi vào thành khất thực Thấy lũ trẻ bên đường Đang chơi trò đắp đất, Xây thành phố, xây nhà, Xây cả kho chứa thóc Và cả những tháp ngà. Một đứa trong bọn chúng Thấy chân Phật phát quang,
08/08/2011(Xem: 15403)
Tôi may mắn chứng kiến Chuyện này của Thích Ca Khi Ngài đang tá túc Trong vườn cây Kỳ Đà. Triều vua Ba Tư Nặc Có vị quan đại thần, Bảy con trai, trong đó Sáu người đã thành thân. Ông giàu có, hiền đức,
08/08/2011(Xem: 14076)
Ở đời có ba việc. Một là việc của mình. Hai, việc của người khác. Ba, việc của thần linh. Ta thất bại, đau khổ, Sợ thần linh, sợ trời. Việc mình làm không tốt, Cứ thích xen việc người. Muốn vui ư? Đơn giản: Hãy làm tốt việc mình. Không xen việc người khác, Không sợ việc thần linh.
01/08/2011(Xem: 18191)
Mùa báo hiếu sao quên thân phụ Luôn nhắc mình lòng nhủ nhớ ơn Công cha như núi Thái sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
01/08/2011(Xem: 22970)
Mỗi người con khi rời xa gia đình, đều mang theo mình là cả một trời thân thương trong lời ru, trong tình thương, trong ánh mắt, trong trái tim bà mẹ.
01/08/2011(Xem: 28524)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...
31/07/2011(Xem: 15682)
Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang Người lữ hành trên đường đời cô quạnh Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường
31/07/2011(Xem: 16194)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.