Câu chuyện dòng sông (thơ)

21/11/201421:52(Xem: 15659)
Câu chuyện dòng sông (thơ)

river-3

Câu chuyện dòng sông
 
Buông tay xa bỏ nợ nần
Dụng công khổ hạnh, tự trầm với sông
Ta tìm ta giữa mênh mông
Chợt nghe vang một tiếng Om, đi về!
 
Tử Sinh

Từ trong vùng chết hồi sinh
Bồ đề hạt giống nẩy mình đâm lên
Đời kia còn lắm ưu phiền
Khoan dung gột rửa an nhiên từng giờ! 

 
Dỗ

Nhặt từng hạt ngọc ngữ ngôn
Về làm vốn liếng cất hòm rương xưa
Bút sa miệng buột bốn mùa
Lời thơ tiếng hát đong đưa dỗ người.



Đọc"Tắt đèn" của cụ Ngô Tất Tố

Thuế sưu đằng xuống bần cùng
Hiền nhân giãy giụa, anh hùng nín thinh
Tắt đèn một cõi u minh
Mang mang nghiệp chướng tội tình trả vay!



Xả buông

Từ nhà qua ngõ ra đường
Sự sinh sinh sự lắm tuồng lắm chiêu
Một dòng thiện ác trôi theo
Tối về thương ghét lều bều xả buông!



Trạng Trình & tác phẩm

Đạo thường có phúc có phần
Đường đời hiểm hóc thú nhàn dại khôn
Thế sự chớ cậy rằng hơn
Nhẫn thì qua, vô sự, Bạch Vân sấm truyền!


Đồ Chiểu

Lưỡi gươm, thập giá nhập đời
Nhớ về đôi mắt một người hiền nho
Trong bóng tối, giữa phong ba
Bút vung tải đạo chao đò vẫn vơi!


Chén

Chén tình uống cạn nhói tim
Chén đời đắng chát cất đem về vườn
Đèn sau lưng, bóng trước tường
Câu thơ hý lộng buông tuồng loang xa.



Galileo

Từng đêm ngắm khắp bầu trời
Tròn vuông tối sáng cuộc đời lao đao
Sáng ngời như những vì sao
Giấc mơ huyền ảo, chiêm bao hiện hình! 
Võ Hồng & tác phẩm

Nhánh rong phiêu bạt giang hồ
Thiên đường hun hút lững lờ trên cao
Ngậm ngùi tay vẫy trăng sao
Hồn nhiên tuổi ngọc ôm vào bao la
Hoa hồng một đóa dâng Cha
Sấm rền trên núi ruột rà quặn đau.
 

Quán thân bất tịnh

Phong hỏa địa thủy hợp thành
Xác thân biến chuyển rách lành héo tươi
Ru tình an ủi cuộc chơi
Đêm ngồi quán tưởng: đĩa mồi tanh tao!


Độc ẩm

Một đời dài chỉ một đêm
Trở trăn oán trả ân đền châu sa
Rượu khan độc ẩm hiên nhà
Lời thề buông rớt lăn qua sân vườn.


Bay

Thôi đành để gió cuốn đi
Tình bay ra phố, tiền bay về nhà
Thư bay phấp phới là đà
Chữ rơi lác đác nắng hòa thành thơ!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/04/2013(Xem: 31723)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
03/04/2013(Xem: 17597)
Được rồi Mất, Khen rồi Chê Vinh liền tới Nhục, Sướng kề Khổ đau Gió đời tám ngọn trước sau Luôn gây loạn động, đua nhau dâng trào.
02/04/2013(Xem: 16565)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.
02/04/2013(Xem: 14361)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 13488)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 25429)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 15435)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 16011)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 17180)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 15608)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….