Bến bờ vi vu (thơ)

12/11/201406:43(Xem: 16379)
Bến bờ vi vu (thơ)


ben bo
BẾN BỜ VI VU

 

Đời tui đau khổ nhiều rồi.

Nay vui một tí thì ngồi hát ca.

Quanh năm ở cỏi Ta Bà.

Đi lên đi xuống rất là mõi chân.

 

Thánh thần rồi cũng phi thân.

Làm sao vui thú trong ngần thiết tha.

Yêu thương thì phải thật thà.

Quanh năm suốt tháng mặn mà bên nhau.

 

Tính đầu tình giữa tình sau.

Tình nào rồi cũng qua cầu gió bay.

Chỉ còn đây mỗi vòng tay.

Ôm vào tất cả khói mây cuộc tình.

 

Nhân gian thập tử nhất sinh.

Vượt qua một phát khai minh nê hoàn.

Trần gian khói bụi hòa tan.

Một dòng nước biếc chảy tràn phương đông.

 

Gió mưa năm tháng xuôi dòng.

Tình nhân ơi hởi có mong ước gì.

Khải huyền linh ngọc thánh thi.

Ân ân oán oán thôi thì tan mau.

 

Cuộc đời nhìn trước ngó sau.

Tìm trong thiên hạ người đâu bây giờ.

Thênh thang một cỏi hững hờ.

Yêu như sấm sét bến bờ vi vu..

 

7.11.2014

Thích Hoằng Toàn.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/07/2011(Xem: 14979)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 18676)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 17458)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 13260)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...
25/06/2011(Xem: 12921)
Ai đem nước đổ ra sông Để cho con nước bềnh bồng trôi đi Nước kia có tội tình gì Đừng buôn đừng bán đừng vì lợi danh
25/06/2011(Xem: 13076)
Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Mẹ Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Cha Nhớ thương cửa cửa nhà nhà
20/06/2011(Xem: 37704)
Tôi sưu tập những vần thơ hiếu hạnh Nguyện mọi người đừng làm Mẹ khổ đau. Minh Chiếu
19/06/2011(Xem: 12543)
Đi ở, hồn nhiên giữa cõi người Mỗi ngày hương sắc mỗi hoa tươi Tỏa – cho ngây ngất trời phương viễn Ủ - để mơn man đất ngạch trường...