Kính dâng Mẹ (thơ)

10/11/201408:13(Xem: 18067)
Kính dâng Mẹ (thơ)


red_rose_48

 

BÀI THƠ DÂNG MẸ

 

 

 

 

Kính dâng Mẹ hiền LÊ THỊ NHẬT, pháp danh TÂM QUANG



 

 

Xót trăm nỗi mẹ quê vất vã

Suốt một đời tất tả ngược xuôi.

Bài thơ dâng mẹ nghẹn lời

Xốn xang tấc dạ bồi hồi xuyến xao.

 

Quê hương mẹ bùn nâu sỏi đá

An Dạ ơi ! êm ả xóm thôn.

Thanh xuân đầm ấm sớm hôm

Trắng trong thôn nữ khuê môn dịu dàng.

 

Thân chẳng cậy giàu sang phú quý

Vẫn phong lưu cây quế nhành lan

Song đường nghiêm túc bảo ban

Chị em hòa thuận gọn gàng ngoài trong.

 

Đinh ninh chữ tam tòng tứ đức

Giã khuê phòng cất bước vu quy

Nhà vọng tộc, nếp oai nghi

Về Gia Độ buổi xuân thì ngát hương.

 

Trong trắng tựa phiến gương tỏ chiếu

Cha mẹ chồng thuận hiếu kính thờ

Hoa sen chẳng vướng bùn nhơ

Thủy chung gia thất cậy nhờ trượng phu.

 

Con dâu trưởng nghiêm tu cốt cách

Chị em chồng khó trách khôn chê

Nông tang canh cửi bộn bề

Trước sau nề nếp thước lề gia phong.

 

 

Cực thân mẹ ruộng đồng sâu cạn

Nước cơm cho thợ bạn chắt chiu

Nắng mưa dày dạn ít nhiều

Chu toàn trên dưới,  sớm chiều đảm đang.

 

Bà con với họ hàng thân thiện,

Mẹ ghi câu: một nhịn chín lành.

Mới hay đẹp nếp thơm danh

Thiện tâm căn cội ngôn hành thẳng ngay.

 

Đường sinh nở sum suê hoa trái

Bốn mụn con hai gái hai trai

Đất dành lấy – một nhành mai

Còn ba búp nụ tương lai ngọt bùi.

 

Nguồn hạnh phúc xinh tươi trái ngọt

Bức tranh hoa nắn nót thợ trời

Gia đình êm ấm thảnh thơi

Cái con chồng vợ, cảnh đời bình an.

 

Thoắt tang tóc non ngàn mây bạc

Bậc cha nghiêm cánh hạc trời tây

Một đi chìm khuất chân mây

Con côi mẹ góa, từ đây nỗi niềm.

 

Lại thêm nỗi ngữa nghiêng chinh chiến

Cửa nhà kia lửa biến bụi tro

Con thơ bữa đói bữa no

Một thân cô quả âu lo bao niềm.

 

 

 

 

Mẹ tần tảo gánh triêng buôn bán

Trải thu đông mưa nắng gió sương!

Chợ đò, canh cửi, ruộng nương

Thân cò cánh vạc - đoạn trường sớm hôm.

 

 

Khuya gà gáy mo cơm hạt muối

Gánh đôi triêng lên tới Nam Đông

Chè xanh, dâu mít, bưởi bòng

Bán buôn kiếm chác trự đồng thiệt hơn.

 

Mười ngón bấm đất trơn lần bước 

Oằn trên vai đòn xóc gánh về

Chao ơi ! hạt lúa đồng quê

Đẫm mồ hôi mẹ dầm dề nước non.

 

Ăn theo thuở chén cơm hạt muối

Ở theo thời áo vải quần thô.

Chẳng màng gấm vóc sa sô

Đói no quyết dựng cơ đồ vì con.

 

Thanh xuân mẹ mõi mòn héo úa

Gắng nuôi con sách vở học trò

Trưởng thành con bớt ngây ngô

Tóc xanh mẹ đã cơ hồ điểm sương.

 

Thuở phên liếp gió luồn trăng lọt

Khấm khá rồi đỏ chót mái son

Gia cang đạo nghĩa vuông tròn

Mẹ nuôi ba đứa chúng con nên người.

 

 

 

Khi đến tuổi nên đôi kết bạn

Chọn tìm nơi xứng đáng tương thân

Trăm bề phúc mẹ gieo nhân

Cho con hoa trái nhuần ân suốt đời.

 

Trông đàn cháu đùa chơi trước ngõ

Nom vịt gà chuồng  ổ đàng sau

Gieo trồng luống cải vôồng rau

Vui vầy phúc ấm ra vào sớm hôm.

 

Lần theo bước sinh tồn phương kế

Giã quê nhà gạt lệ đắng cay

Theo con cam phận từng ngày

Phương Nam đất khách dựng gầy cơ ngơi.

 

Nỗi thương nhớ đầy vơi ai biết

Mẹ ngày đêm da diết cực lòng

Lư hương bát nước cha ông

Dặm trường non biển khôn trông ngày về.

 

Khuất khuất núi tái tê trông núi

Tuổi mẹ chừ nương gậy, cậy con

Nhớ nhung quê quán mõi mòn

Tình thương ngàn đặm nước non vơi đầy.

 

Bước chân mẹ thường hay lui tới

Ngày tháng chia đắp đổi hai nơi

Tánh Linh, Xuân lộc hôm mơi

Khuyên lơn con cháu, đầy vơi tâm tình.

 

 

 

 

Đàn cháu nhỏ nhân duyên nối bước

Kế chân nhau nghi thất nghi gia

Trước sau hồng biếc lá hoa

Chắt chiu ríu rít hát ca vui mừng.

 

Tóc mẹ trắng bay từng sợi trắng

Con lặng nghe sâu lắng tiếng lòng

Mẹ từng vất vã long đong

Ơn trên tuổi hạc thong dong cao vời.

 

Mẹ quy hướng trọn đời nương Phật

Trải lòng từ chăm chút cháu con

Đắng cay mẹ ngậm bồ hòn

Tình thương mẹ - tấm lòng son vun đầy.

 

Mẹ không thốt ngọt cay than thở

Khiến cháu con buồn khổ hoang mang

Dẫu cho gốc cõi lụi tàn

Vẫn truyền nhựa sống chứa chan dâng đời.

 

Chúng con nhớ những lời mẹ dặn

Sống ở đời giữ lấy lòng nhân

Từ tâm giữ đạo tu thân

Để đức thơm giữa đường trần thì : nên.

 

Chúng con nhớ móng nền gia nghiệp

Thịnh hay suy nối tiếp nhiều đời.

Ơn cha nghĩa mẹ đất trời

Biển non chất ngất rạng ngời bao la.

 

 

 

 

Chúng con dẫu đường xa vạn dặm

Vẫn ngày đêm căn vặn nhủ lòng

Mẹ hiền như suối như sông

Tình thương dào dạt chảy không bến bờ.

 

 

Ôi âm hưởng bài thơ nốt nhạc

Tình mẹ cha dào dạt biển đông

Lòng con thơm đóa hoa hồng

Thiên thu hình bóng mẹ không phai nhòa.

 

 

Nay mẹ đã phương xa cõi Phật

Chúng con thầm ghi khắc công lao

Niệm ân cha mẹ cao sâu

Thương yêu bảo bọc nương nhau vào đời.

 

Nguyền mỗi bước nhớ lời mẹ dặn

Thấy từng khi đầy đặn tình thương.

Nhiệm mầu trong cõi hoa hương

Cuộc đời MẸ : một phiến gương trong ngần.

 

                         Con cúi đầu lạy Mẹ.

                                HẠNH PHƯƠNG

                   

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/05/2025(Xem: 4137)
Ngày xưa con bé mẹ bồng Bón cơm mớm sửa quạt nồng Mẹ chăm Bây giờ Mẹ tuổi gần trăm Thân vương bệnh yếu Mẹ nằm con lo Sớm trưa đều đặn thăm dò Cận kề bên cạnh nhỏ to lời lành Dâng Mẹ chay tịnh cơm canh Thuốc thang sửa uống để nhanh phục hồi Mỗi khi trời nóng bức oi Tay cầm quạt phẩy như thoi đưa đều Tạo nên thoáng mát hiu hiu Giúp Mẹ an giấc thiu thiu trưa hè Bài thơ dâng tặng, câu vè Nhờ người đọc để Mẹ nghe vui lòng Phận con chí hiếu rõ trông Khiến người ngưỡng mộ nhủ lòng noi gương.
15/05/2025(Xem: 6224)
Đừng định kiến vì không thể thích nghi với đời sống hiện đại ! Khi nhịp sống, công cụ , cách tiếp cận khác biệt xa Nào …qua YouTube cùng nghe pháp thoại miễn là Cần một thiết bị để nghe rõ, giữ gìn mãi trong tâm trí Đến từ bài giảng của bậc cao tăng truyền trao chân lý
14/05/2025(Xem: 8186)
Tháng tư ngập tràn nắng gió Cây cỏ xanh tươi Trời đất mười phương lộng lẫy Ba ngàn thế giới hoan ca
14/05/2025(Xem: 6034)
Mẹ bệnh nằm nhà thương Thầy tự tay săn sóc Dỗ Mẹ từng bữa ăn Cho Mẹ vui ngon miệng Mau khỏe khỏi bệnh căn Thầy cầm bàn tay Mẹ Truyền hơi ấm tình thương Của người con chí hiếu Tình Mẹ như ngàn phương Kính thương cầm tay Mẹ Thầy chăm sóc thương yêu Cắt móng tay Mẹ hiền Con thấy Mẹ bình yên Chúm chím Mẹ nhoẻn cười Con Mẹ liều thuốc tiên! Ngày xưa khi còn trẻ Mẹ lặn lội bờ sông Cho con nguồn hạnh phúc Mẹ phấn đấu nuôi con Chẳng quảng bao nhọc nhằn Giờ con Mẹ là Tăng Theo gót Đức Thế Tôn Luôn kính yêu Mẹ già Lòng Mẹ thật bao la Tình Thầy khắp gần xa Thương cho đời nhân thế Khổ đau kiếp con người Thầy giảng Tứ Diệu Đế Lòng Mẹ thật an vui. Thầy đọc cho Mẹ nghe Những câu vè Mẹ kế Ngày xưa nơi làng Mẹ Mẹ vui hồi tưởng lại Sửa cho Thầy từng câu Chỗ nào tên không đúng Thầy cười trông thật vui Khi thấy Mẹ minh mẫn Con xem hình ảnh ấy Cảm động sao cảm động Nước mắt bỗng dâng trào Bài pháp về lòng hiếu Từ Thầy con cảm nhận Nhân ngày Phật sơ sanh Con kính
13/05/2025(Xem: 9744)
Sự chứng ngộ Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác (Sanskrit: Anuttara-samyak-sambodhi) là một thuật ngữ cao quí, giác ngộ hoàn toàn không sai lầm vượt qua mọi giới hạn loại bỏ hoàn toàn vô minh, thấu rõ trọn vẹn bản chất của vũ trụ và Phật đã nói ra giáo pháp, chỉ rõ con đường, phương pháp để hành giả chứng ngộ, an lạc, giải thoát. Giáo pháp đã được truyền thừa qua kinh điển mà thiền đường, tu viện…nơi các nhà sư giảng giải khơi thông những khúc mắc, hoài nghi, hướng cho phật tử đến tu tập ngày càng thấu rõ hơn. Ghi ơn sự truyền dạy ấy trong tập nầy tác giả phần lớn những bài thơ tán thán công đức chư vị giảng sư, trụ trì, hành giả … và hoạ lại những bài thơ của chư vị Tỳ Kheo, thi hữu.
10/05/2025(Xem: 5806)
Mẹ không là giáo sư hay nhà tư tưởng lỗi lạc ! Thế nhưng trong việc rèn nhân cách, lại hàm chứa nghệ thuật lặng thầm Từ sức mạnh lòng nhẫn nại, sự tử tế mang triết lý nhân sinh quan Để gieo nên một tâm hồn phi thường từ ba viên ngọc! (1)
08/05/2025(Xem: 5660)
Con ơi mẹ chẳng cần chi Mong con ứng xử những khi mẹ còn Cho đúng bổn phận làm con Là gương sáng để con soi con vào Cho dù sức khỏe thế nào Tuổi già, tất phải dựa vào con thôi
08/05/2025(Xem: 4844)
Ngày xưa, vua nước Vệ Rất yêu Di Tử Hà, Luôn hào phóng ban thưởng Cả lời khen, cả quà. Có luật, ai ăn trộm Xe quan hay xe dân, Sẽ bị đánh, sau đó Bị chặt một bàn chân. Một hôm, mẹ ốm nặng, Đêm khuya, Di Tử Hà Không còn kịp bẩm báo,
04/05/2025(Xem: 3604)
Nắng ấm mây lành đón bước ai Gửi trao chân thật ý đơm cài Nhà tranh một góc tình không cạn Cửa rộng bốn mùa nghĩa chẳng phai Uống bát trà xanh ôn kỷ niệm Lưu hương đạo vị suốt canh dài Nâng ly quên hết đời đen bạc Gió cuốn ưu phiền nhẹ lướt bay.
30/04/2025(Xem: 8600)
Sáng mai tĩnh giữa mây bay, Tâm như gương sáng đón ngày nhẹ trôi. Không mong ngộ đạo cao vời, Chỉ xin tỉnh thức giữa đời lặng yên. Bồ Tát đâu cõi xa miền? Mà trong ánh mắt dịu hiền buổi mai. Không cần bước đến thiên thai, Chỉ cần bước vững, nhẹ hoài từng hơi. 🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️