Tôi và Thầy (thơ)

10/11/201407:40(Xem: 13951)
Tôi và Thầy (thơ)


red_rose_49


TÔI VÀ THẦY

 

                             Tặng quí Thầy Cô Nhân ngày Nhà Giáo VN.

 

 

Thầy là thầy giáo, tôi tu sĩ

Hai kẻ cùng đi một hướng về

Áo trắng, y vàng chung lối mộng

Bên trời sương tuyết trắng hoa lê.

 

Lý tưởng ta cùng tiến đến thôi

Sáng chiều hai buổi ngược rồi xuôi

Học đường thầy đến lo chăm trẻ

Cửa Phật tôi khuyên giác ngộ đời.

 

Cùng đến

Cùng đi

Ngày tháng năm

Dù mưa, dù nắng mấy thăng trầm

Quản bao cát bụi sờn vai áo

Là kiếp dâu xanh trả nợ tằm.

 

Là kiếp tằm, thôi phải nhả tơ

Đêm từng đêm ép trái tim thơ

Thầy lo giáo án, tôi kinh kệ

Hôm sớm lòng vui... bỏ đợi chờ.

 

Em trẻ còn ngu, thầy khổ đau

Lòng người tham ác, tôi lo âu

Thầy đem đèn sách soi ngày tháng

Tôi lấy tình thương mặc dãi dầu.

 

Viên phấn mòn dần người trí thức

Kệ kinh lan mãi bến trầm luân

Áo đời, áo đạo tôi thầy khác

Mà cuối đường về một điểm chung.

 

Rồi một ngày mai trời đẹp vui

Trăm hoa đua nở ngát hương đời

Tôi thầy dạo bước miền phương thảo

Nghe tiếng chim ngàn hót thảnh thơi.

 

                                               MẶC PHUƠNG TỬ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41754)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.