Đừng ngạc nhiên (thơ)

03/11/201418:46(Xem: 14572)
Đừng ngạc nhiên (thơ)


phap mon tu-2

Đừng Ngạc Nhiên

 

Tường Vân

 

Xin đừng quá ngạc nhiên

Mọi điều khó định trước

Tất cả là do duyên

Nên không thể trách được

 

Hãy hoan hỷ người ơi

Bận lòng chi thêm mệt

Để tâm hồn thảnh thơi

Lo sợ gì buông hết

 

Mọi việc trên thế gian

Phải sẵn sàng đối diện

Dù gặp điều gian nan

Tâm vẫn luôn thuần thiện

 

Sống trên cõi đời này

Ai cũng muốn tốt đẹp

Luôn muốn nhận điều hay

Thì tâm đừng nhỏ hẹp

 

Hãy mở rộng tâm từ

Bao dung và thông cảm

Đừng cố chấp khư khư

Tự mình chuốc sầu thảm

 

Hãy lạc quan yêu đời

Bằng ý chí nghị lực

Chánh niệm không ra rời

Đường trước sẽ sáng rực.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/10/2010(Xem: 12967)
1- Thuở trời đất nổi cơn gió bụi 2- Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên 3- Xanh kia thăm thẳm tầng trên 4- Vì ai gây dựng cho nên nỗi này
04/10/2010(Xem: 15592)
Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây khối thời gian rơi vào triền đá lặng hiện tại nào mất hút ở đầu cây
03/10/2010(Xem: 17312)
Mười năm vườn xưa xanh tốt Hai mươi năm nắng rọi lều tranh Mẹ tôi gọi tôi về Bên bến nước rửa chân...
02/10/2010(Xem: 14016)
Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương
02/10/2010(Xem: 15164)
Miền Nam quê hương tôi Ruộng lúa phì nhiêu, cò bay thẳng cánh Đò dọc đò ngang, sông nước hữu tình Thuyền nối sóng thuyền, lạch nối bờ kinh Hương thắm tình nồng, thơm thơm bông lúa Tiếng hát câu hò, tin yêu chan chứa
02/10/2010(Xem: 10854)
Trên bãi cỏ ấy, Có ngọn cỏ rất xanh. Đâm vào bàn chân người con gái. Đâm vào bàn chân người con trai. Bốn bàn chân trần truồng, Trên bãi cỏ rất xanh.
01/10/2010(Xem: 17080)
Vâng lời Thầy con đi quét lá Lá vàng rơi lả tả khắp nơi Lá khô rơi như một kiếp con người Giờ phút cuối là về cùng cát bụi
01/10/2010(Xem: 22136)
Có, không chỉ một mà thôi, Tử, sinh đợt sóng chuyển nhồi tạo ra. Trăng nay, trăng cũng đêm qua, Hoa cười năm mới cũng hoa năm rồi. Ba sinh, đuốc trước gió mồi, Tuần hoàn chín cõi, kiến ngồi cối xay. Tới nơi cứu cánh sao đây ? Siêu nhiên tuệ giác, vẹn đầy “Sa ha” (Thích Tâm Châu dịch )
25/09/2010(Xem: 13066)
Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên Cây me ríu rít cặp chim chuyền Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá Thu đến nơi nơi động tiếng huyền
20/09/2010(Xem: 12226)
Tôi về Phước Tích đêm nay Hôn trăng gỗ quí nghe đầy tiếng chim