Thơ Không Mùa

21/10/201416:52(Xem: 14643)
Thơ Không Mùa


lotus_5
Chiều đã kéo mây về phơi chóp núi

Mà ta còn lầm lũi ở trần gian
Ôm hơn thua để phỏng tay trần trụi
Đâu biết đời tan hợp tợ khói giăng

Hãy để thơ chơi giữa miền thường tại
Tung chân thật thôn tính hết dối gian
Dẫu nghiên lệch mực khô câu rớt vận
Cũng chẳng cầu phủi sạch bụi trầm luân

Hãy để thơ chia với đời khốn khổ
Nghe lũ chà nhức nhối tước thềm thơ
Sông đã toạc còn ném màu ảm đạm
Bởi hận cừu giành giựt giữa dù ô

Để thơ tuôn mặc đông mùa tê tái
Vần nứt tươi roi rói với tháng ngày
Dẫu chiều bủa hắt hiu nhòe mái rạ
Chẳng vọng cầu lấp liếm phía tương lai

Thơ bước thẳng không hít hà luồn cúi
Để tung hê như lủ quỷ yêu ma
Thơ thong dong dù phên bừng tơi tả
Cứ tiêu pha cho hết cuộc yên hà

Cõi thơ xưa hào quang còn rực rỡ
Như Chu Thần Hải Lượng với Bỉnh Khiêm
Vẫn vòi vọi cùng tầng trời Văn hiến
Mà cội ấy- đâu thơ đạo đảo điên

Thơ nuôi tâm như máu nuôi xương thịt
Bồng bềnh trôi nhưng vẫn náu trạm nhiên
Mùa thì thay, xin thơ luôn phục vị
Cho cảo thơm tỏa mãi nét uyên nguyên !

Lê Đăng Mành Quảng Trị

lotus_6

NHẤT MỘNG SƯƠNG

Nửa mái am thiền, nhất mộng sương,
Nửa kia, nắng sớm vọng trăm đường
Lòng mây trắng chữ, thơ càng nhẹ
Mắt lá xanh màu, khói dễ vương
Lắm lúc chim ngàn thương luyến núi
Đôi lần hạc nội dạo chơi vườn
Xa xăm dặm biếc, lời vô hạn
Bút nguyệt, nghiên trầm, mực xạ hương!

Minh Đức Triều Tâm Ảnh




BÀI HỌA:

AM MÂY TÍA!

Mây tía am vờn giữa dặm sương
Trầm xông thiền khí tỏa muôn đường
Lều bều ba độc -lòng không vướng
Vất vưởng sáu trần - tánh chẳng vương
Giữ ý gieo nhân trên dó lụa*
Nuôi tâm cấy phước giữa ao vườn
Bềnh bồng vô trụ như trăng gió
Nương đóa tường vân - bát nhã hương.

Lê Đăng Mành Kính họa

*Giấy chuyên dùng cho thư họa

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/10/2010(Xem: 15540)
Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây khối thời gian rơi vào triền đá lặng hiện tại nào mất hút ở đầu cây
03/10/2010(Xem: 17305)
Mười năm vườn xưa xanh tốt Hai mươi năm nắng rọi lều tranh Mẹ tôi gọi tôi về Bên bến nước rửa chân...
02/10/2010(Xem: 13959)
Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương
02/10/2010(Xem: 15151)
Miền Nam quê hương tôi Ruộng lúa phì nhiêu, cò bay thẳng cánh Đò dọc đò ngang, sông nước hữu tình Thuyền nối sóng thuyền, lạch nối bờ kinh Hương thắm tình nồng, thơm thơm bông lúa Tiếng hát câu hò, tin yêu chan chứa
02/10/2010(Xem: 10802)
Trên bãi cỏ ấy, Có ngọn cỏ rất xanh. Đâm vào bàn chân người con gái. Đâm vào bàn chân người con trai. Bốn bàn chân trần truồng, Trên bãi cỏ rất xanh.
01/10/2010(Xem: 16995)
Vâng lời Thầy con đi quét lá Lá vàng rơi lả tả khắp nơi Lá khô rơi như một kiếp con người Giờ phút cuối là về cùng cát bụi
01/10/2010(Xem: 22119)
Có, không chỉ một mà thôi, Tử, sinh đợt sóng chuyển nhồi tạo ra. Trăng nay, trăng cũng đêm qua, Hoa cười năm mới cũng hoa năm rồi. Ba sinh, đuốc trước gió mồi, Tuần hoàn chín cõi, kiến ngồi cối xay. Tới nơi cứu cánh sao đây ? Siêu nhiên tuệ giác, vẹn đầy “Sa ha” (Thích Tâm Châu dịch )
25/09/2010(Xem: 12983)
Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên Cây me ríu rít cặp chim chuyền Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá Thu đến nơi nơi động tiếng huyền
20/09/2010(Xem: 12215)
Tôi về Phước Tích đêm nay Hôn trăng gỗ quí nghe đầy tiếng chim
19/09/2010(Xem: 15041)
Gót tu sĩ bốn phương trời rảo bước Cõi Ta bà, đâu chẳng phải nhà ta Một mình đi với bình bát ca sa, Đói xin ăn, dưới gốc cây nằm ngủ Mùi phú quý mặc tình ai hưởng thú, Bả vinh hoa ta nào có xá gì; Chỉ một lòng cho trọn đạo từ bi Diệt phiền não cõi lòng thường thanh tịnh...