Hôn lên bàn chân Mẹ (thơ)

18/10/201421:46(Xem: 15169)
Hôn lên bàn chân Mẹ (thơ)


Tam_Tan
Hôn lên bàn chân Mẹ
 

 
Nâng bàn chân Mẹ hôn lên                    
Bàn chân nhỏ nhắn thuyền lênh đênh dòng
Hôn nhăn nheo gót từng hồng
Bao năm lặn lội đường trần nhiêu khê
Bàn chân tất tả đi, về
Đường phù hoa phố, đường quê mùa làng
Bàn chân từng bước cao sang
Từng hành khất gạo lo tròn bữa cơm
Bàn chân bận bịu cho con
Bầy mười bốn đứa vẫn còn nhỏ nhoi
Chín mươi niên khứ đáo đời
Bàn chân chưa muốn nghỉ ngơi thanh nhàn
Con hôn từng ngón trên bàn
Ngón gầy guộc chứa mênh mang biển hồ
Làn da héo úa nhăn khô
Nắng mưa dâu bể bây giờ thấm xương
Bàn chân bước cõi vô thường
Thong dong đạo vị về đường lạc an
Hôn lên từng bước chân Vàng
Bóng chiều mình hạc nhẹ nhàng thăm con
Ngược rơi nước mắt vào lòng
Lẽ thường sinh diệt, còn không, khi nào?
Mẹ còn ngồi đó trên cao
Con hầu dưới thấp hôn vào chân Tiên...

 
Tâm Không Vĩnh Hữu
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/09/2013(Xem: 20363)
Mùa hè 1969, mới học lớp Đệ nhị mà tôi đã bắt đầu biết ngao du lãng tử rồi. Khi cha qua đời thì tôi đang rong rêu phiêu bạt ở Nha Trang. Nhận được điện tín của người bạn từ Đà Nẵng khẩn cấp gởi vào, tôi liền vội vã quy hồi cố quận.
19/09/2013(Xem: 19749)
Đắp y nâu sắc đậm màu Tâm tư tĩnh lặng nhớ câu dặn dò: “Tam tụ tịnh giới phải lo: Răn mình giữ giới không cho nhiễm tà Tâm từ luôn phải thiết tha. Đem vui, an lạc cho ta cho người.”
19/09/2013(Xem: 17510)
Nhớ năm nào con trở về Thăm gia đình nhỏ, thăm quê của mình Những ngày nhàn nhã thinh thinh Con đi khắp nẻo thăm đình Chùa ta Nơi nào có Phật Thích Ca
19/09/2013(Xem: 16153)
Họ Võ Nha Trang sẵn phước nhà Anh em xuất thế được vừa ba Thượng Tọa, Ni Sư, chung Phật sự Dìu dẫn hàm linh vui lục hòa. Nhớ ân Thầy Tổ đã tác thành Những ngày cơ cực mái chùa tranh Dốc dài xe nặng chiều mưa lạnh Bán nhang nuôi chúng nguyện tu hành