Bên trời viễn phương (thơ)

15/10/201407:07(Xem: 15696)
Bên trời viễn phương (thơ)


lotus1


BÊN TRỜI VIỄN PHƯƠNG (*)



 

 

Cuộc chờ

Cuộc hẹn – hôm nay

Cuộc vui sơ ngộ

Cuộc đày đọa qua.

Mây nghiêng

Nghiêng dặm quan hà

Nửa chìm bóng mộng

Nửa pha phôi chiều.

 

Nắng vàng chạm bến cô liêu

Ta gieo tâm sự xuống lều cỏ hoa.

Bên trời nhánh khói lam xa

Ai còn níu lại bóng tà huy xưa ?

 

Ai còn nghe nỗi sớm trưa

Áo vai sờn gánh bốn mùa nước mây !

Long đong cánh hạc xuân gầy

Vẫn là hạt bụi phương đài một phen.

 

Vo tròn cuộc lữ vào tim

Cho xanh nỗi nhớ trăm miền gọi nhau.

Biết rằng: đời muôn sắc màu

Đường chia bước mộng hôm nào đó thôi !

 

Ta về

Nhặt bóng chiều trôi

Chép trang thơ tụng bên trời viễn phương

Cà Phê “Hoa Kiểng”

Trăng huyền sương

Xưa sau còn một mùa hương tự tình.

                                                             Trà Vinh, 3.5. 2014.

                                                             Mặc Phương Tử.

(*). Nhân chuyến thăm Trà Vinh,

Cùng có mặt : Kha Tiệm Ly, Vĩnh Thuyên,

Hồng Băng, Nguyễn Thị Mây và Lãng Thanh.

 



lotus4


 

BÊN DÒNG BA LAI NĂM CŨ.

 

Ta trú nắng

Bên dòng Ba Lai năm cũ

Ly nước dừa

Nghe thấm vị quê hương.

Ngồi tính nhẩm

Bốn mươi năm tròn đủ

Tiễn người

Mấy lần áo rũ phong sương.

 

Bạc phếch vai đời

Bao mùa trăng viễn mộng

Muôn ngả đường mây

Ai theo dấu tìm chim ?

Thời gian vụt bóng qua thềm

Ta người thoáng đã lên miền lục xuân.

 

Ta vẫn biết

Dòng sông tháng ngày chuyên chở

Nỗi vui buồn

Khôn xiết chuyện đôi bờ.

Lúc trong xanh

Khi đục ngầu một thuở

Như lòng ta thai nghén một bài thơ.

 

Ai đâu xóa hết

Những nỗi đời lữ thứ

Để tìm ra một định nghĩa vô thường.

Ngồi trú nắng

Bên dòng Ba Lai năm cũ

Mây viễn phương

Mà ta cũng viễn phương !

Đi cho tận mặt quê hương

Đi cho nát cuộc miên trường tử sinh.

                                                         Bến Tre, 3.5.2014.

                                                         Mặc Phương Tử.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/04/2014(Xem: 30754)
(Nguyện thứ nhất) Khi Ta thành đạo Bồ đề, Băm hai tướng tốt đề huề tụ thân Hào quang vô lượng sáng ngần Chúng sanh ai cũng được phần như Ta
23/04/2014(Xem: 23226)
Nữ thuyền viên Park Jee Young (22 tuổi) đã từng là một sinh viên, ước mơ của cô cũng muốn tốt nghiệp đại học như bao sinh viên khác. Nhưng vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, nên Cô đã phải nghỉ học giữa năm thứ 2, xin làm nhân viên hàng hải, là một nhân viên trong chiếc phà Sewol để phụ giúp kinh tế cho Bố Mẹ và gia đình. Làm nhân viên tại đây được 6 tháng, thì thật không may chuyến phà Sewol gặp đại nạn (16/04) khi đang chở 476 hành khách (phần lớn là học sinh) ra đảo Jeju.
20/04/2014(Xem: 21174)
Bé Kwon Chi – yeon mang trong mình hai dòng máu: Mẹ là người Việt Nam, Bố là người Hàn Quốc. Theo Cha Mẹ và anh trai mới 6 tuổi lên chuyến phà Sewol để đến đảo Jeju lập nghiệp. Thật không may, chuyến phà chở hơn 400 người đã gặp đại nạn bị đắm chìm vào ngày 18/04. Hiện tại chính phủ Hàn Quốc đã xác định 29 người đã chết và 270 vẫn còn mất tích trong đó có gia đình của Bé Chi – Yeon.
20/04/2014(Xem: 21627)
1. Bài một là nhận lỗi lầm Lỗi mình mình nhận chứ đừng trách ai Lỗi mình mà đổ cho người Chính là một lỗi tầy trời thấy không ?
16/04/2014(Xem: 35394)
(Nguyện thứ nhất) Hiệu danh Tự Tại là tôi Bồ Tát là vị, Như Lai là lòng Tu hành đã được viên thông Nguyện đi quảng pháp khắp vùng thế gian
16/04/2014(Xem: 20995)
Con về dưới bóng Từ Bi Nghe miền tâm thức viễn ly não phiền Cõi lòng nở đóa bình yên Giọt sương tan giữa chân nguyên cội nguồn.
16/04/2014(Xem: 18533)
Rồi có một chiều khi nắng phai Vui, buồn, thương ghét.. chốn bi ai.. Ta cười thả gió nghìn tâm sự Luẩn quẩn niềm riêng.. chỉ mệt nhoài!
14/04/2014(Xem: 16334)
Nhớ tuyên ngôn vừa chào đời Phật dạy: “Ở trên Trời dưới Trời chỉ có “Ta” (1) Độc tôn” thôi! gây nên “khổ” đấy mà Vì vọng tưởng chấp nê cùng phân biệt
14/04/2014(Xem: 16459)
“Ta” phụng sự khiến lớn dần công đức Hưởng thụ thời “Ta” đày đọa phước tiêu Để sinh tồn “Ta” tạo tội đủ điều Khi giác ngộ “Ta” quay đầu là bến
14/04/2014(Xem: 36205)
Giọt sương long lanh đọng trên cành Nắng mai rọi chiếu sáng long lanh Hững hờ một lúc tan trong gió Kiếp người mấy giọt sương mong manh?