Đọc thơ Kenji Miyazawa

02/10/201418:41(Xem: 17622)
Đọc thơ Kenji Miyazawa

 MiyazawaVT

ĐỌC THƠ KENJI MIYAZAWA. Đọc thơ Kenji Miyazawa

 

Vi Tâm.

 


Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*:

Nhà phía đông có đứa trẻ ốm,

Ta sang săn sóc,

Nhà phía tây có bà mẹ gầy,

Ta mang cho túi gạo,

Nhà phía nam có người đang chết,

Ta sang khuyên đừng sợ,

Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau,

Ta sang can thôi bỏ đi.

Ta muốn là,

Một người như thế !**

 

Kenji Miyazawa viết bài đó đã từ lâu lắm rồi. Vậy mà bây giờ đọc vẫn thấy rung động. Phải có tâm thiền mới viết được một bài như vậy !

 

Bạn tôi, TIỂU THIỀN, cảm nhận lời của Miyazawa thành thơ :

 

Đưa trẻ ốm, nhà phía đông gió lạnh

Ta cùng sang chia xẻ nỗi đau này

Nhà phía tây có dáng mẹ hao gầy

Gạo đầy túi, hăy sang mà san sẻ

Đau tang chế, nhà phía nam cô lẻ

Dành chút tình để chia bớt lo âu

Ta dùng lời để hạ bớt về sau

Nỗi mâu thuẩn cùa hai nhà đang xâu xé

Lệ thành dòng khi trời làm đất nẻ

Trái tim côi khi giá lạnh tràn về

Nhưng lực bất tòng tâm, đành mang nỗi ê chề

Vì chưa thực hiện được nhiều điều như thế …

 

Một bạn khác, NT, viết :

Có một người như thế

Cô ấy còn rất trẻ

Đi phân phát bánh mì

Cho những người dân oan

 

Nay ở trong nhà giam

Có một người như thế

Đi viết giùm mọi người

Cho thành câu thành chữ

 

Cũng ở trong nhà giam

Có một người đă già

Hơn hai mươi năm qua

Kêu nài cùng mọi người

Chút công bình đạo sống

Nay còn vẫn chưa ngơi

 

Có nhiều người như thế

Đang ở xung quanh ta

Chia sẻ tình bè bạn

Bất kể gần hay xa

 

Bạn MỸ PHỤNG viết :

 

Khi gặp người ăn xin

Trân trọng tặng đồng bạc

Tâm cầu Quán Thế Âm

Độ người qua nẻo giác

Dù nghiệp quả trùng trùng

Chỉ cần lòng chân thật

Lời chúc nhỏ đưa đường

Khi gặp người lở bước

Xin mời chén cơm chiều

Xin mời ly nước nhạt

Cầu người qua tai ương

Mỗi ngày trong cuộc sống

Xin góp lòng yêu thương

Trái tim và hiểu biết

Đời ấm áp mười phương .

 

LÊ THY THY viết :

 

Khi mọi người tranh giành

Ta bỏ đi

Khi mọi người ồn ào

Ta im lặng

Khi mọi người ghét ta

Ta vẫn thương họ

Ta muốn là

Một người như thế.

 

Cô giáo HAN YEN viết :

 

Phía đầu lớp một trò khuyết tật

Ta giúp em học bổng

Phía cuối lớp một đứa trò nghèo

Ta miễn em học phí

Ở giữa lớp có một trò cá biệt

Ta tìm hiểu gia đình

Bên ngoài lớp có một em bỏ học

Ta đưa em về trường.

....

Ta muốn là

Một người như thế !

…..

Các bạn thấy không : bài thơ Miyazawa thật giản dị mà sâu xa thấm thía vô cùng. Nhiều người đã cảm nhận bằng những lời chân thành sâu sắc.


Tôi chắc các bạn, mỗi người trong cảnh sống của riêng mình, cũng muốn viết những lời như thế và chăm lo làm những điều như thế.

 

Vi Tâm.

 

* Kenji Miyazawa (1896-1933) là một nhà thơ Nhật rất nổi tiếng. Ông vốn là một kỹ sư canh nông, đă đóng góp nhiều cho đời sống dân nghèo. Ông rất ham học, học hỏi khảo cứu rất rộng về khoa học, vũ trụ, chiêm tinh, âm nhạc, tôn giáo. Ông là một phật tử chân thành.

Ông đă xây dựng cả một hệ thơ mới, với những từ ngữ mới lạ, xử dụng thuần diệu các sắc điệu phát âm. Ông tạo nên một thế giới riêng biệt trong đó người, vật, sỏi, đá, rong, rêu, sống với nhau trong một khung cảnh thần tiên huyền ảo. Thơ và truyện của ông đă được dịch ra nhiều thứ tiếng.

 

**Nguồn : “Ngôn ngữ thiền. Thư pháp thiền”. Eido Tai Shimano. Dịch: Hạnh Viên. Viện Phật Học HẢI ĐỨC.

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/08/2025(Xem: 3482)
Viết tặng vần thơ đến Bác Thành (*) Tinh nghề đức trải nét tinh anh Bệnh nhân thảy thảy đều yêu quí Nghiệp vững đời vui chúc tốt lành…
19/08/2025(Xem: 3418)
Để được gọi là “ Đại nhân” phải thế nào cho xứng Trong xã hội phong kiến "Đại nhân “là những người có chức vụ cao Ngày nay, dùng trong các ngữ cảnh khác nhau, Nhưng thường mang tính chất thể hiện sự tôn trọng,!
19/08/2025(Xem: 4139)
"Ở đời vui đạo hãy tùy duyên Hễ đói thì ăn mệt ngủ liền Trong nhà sẵn báu thôi tìm kiếm Đối cảnh vô tâm chớ hỏi Thiền.
19/08/2025(Xem: 4324)
Hôm nay con vào đọc, "Lại một mùa an cư Vắng bóng Ôn Như Huệ" Lòng cảm động làm sao, Với tình người xuất gia Dành cho bậc Tôn Sư Lời văn sao nhẹ nhàng Chứa đựng bao tình thương Thầy đã đếm từng ngày Ba mùa thu lá rụng, Đông đến rồi Xuân qua
16/08/2025(Xem: 8739)
Giới thiệu: Đặc San Văn Hóa Phật Giáo 2025, chủ đề "Tâm Bình Thế Giới Bình" : Nhân Đại Lễ Vu Lan Báo Hiếu Phật lịch 2569, Viên Giác Tùng Thư Đức Quốc và Tạp Chí Viên Giác có ấn hành Đặc San Văn Hóa Phật Giáo 2025 chủ đề Tâm Bình Thế Giới Bình . Đặc San năm nay (lần thứ bảy) gồm 700 trang, khổ 15,2 x 22,8 cm, in màu, với sự góp mặt của 50 văn thi sĩ và 3 họa sĩ trong và ngoài nước, .. Chúng tôi kính gởi đến quý Trang Nhà phần Giới thiệu để nhờ phổ biến đến mọi độc giả gần xa. Độc giả muốn mua sách in có thể đặt trực tiếp trên mạng toàn cầu Amazon theo đường link rút gọn sau: https://pgvn.org/pg_1506ih (ISBN-13: 979-8-3495-1608-5)
13/08/2025(Xem: 3108)
Hằng mong tánh lặng gắng nương thiền Vọng động, mơ màng rõ phải kiêng Lập hạnh, chuyên cần như bước dốc Hoà tu, nhẫn nhục ví theo triền Ngày đêm chớ nhãng tâm càng chắc Phận phúc dẫu buồn dạ chẳng nghiêng Vẫn biết dòng đời luôn bão tố Vui cùng cõi thế … Sống điềm nhiên.
13/08/2025(Xem: 3194)
Trở lại chơn huyền dạ lắng đau Vườn tâm tĩnh mịch giải oan sầu Kinh vàng sớm tối xua hư ảnh Kệ ngọc trưa chiều kết diệu màu Nhặt bút ghi lời xa lối mộng Dò trang nấu chữ gởi hương cầu Bao mùa lá rụng thu in mực Quẳng gánh lo buồn nhẹ kiếp sau..!
11/08/2025(Xem: 3810)
Sáng nay trong khoảnh khắc, cánh cửa vô hình như khẽ mở Mắt chạm trời xanh, thấy biển, thấy cánh đồng Không còn hôm qua buộc chân, nay chim đã thoát lồng Ta bước ra …ngày mai có thể nào níu cánh?
11/08/2025(Xem: 4621)
Tứ cú lục bát "SEN" RÁC & HOA Trải từng dòng chữ dưới chân Xin đừng xả rác một lần đi qua Đi qua rác đã thành hoa Đi về thấy nở mấy tòa sen thơm! ĐỒNG HỒ Hôm nay tròn đã thay vuông Hoa sen tỏa ngát ao bùn hương bay Treo lên cho biết tháng ngày Canh giờ hít thở, phút giây yên bình.
06/08/2025(Xem: 4647)
Nẻo đường sư đi thanh tịnh Thiêng liêng toả bóng bồ đề Quen rồi nắng chang mưa lạnh Nhẹ tênh sớm tối đi, về... Nẻo đường người đi khúc khuỷu Mang mang phiền não gập ghềnh Chuyện đời không cho chân nghỉ Vui buồn thao thức dài đêm