Đọc thơ Kenji Miyazawa

02/10/201418:41(Xem: 20218)
Đọc thơ Kenji Miyazawa

 MiyazawaVT

ĐỌC THƠ KENJI MIYAZAWA. Đọc thơ Kenji Miyazawa

 

Vi Tâm.

 


Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*:

Nhà phía đông có đứa trẻ ốm,

Ta sang săn sóc,

Nhà phía tây có bà mẹ gầy,

Ta mang cho túi gạo,

Nhà phía nam có người đang chết,

Ta sang khuyên đừng sợ,

Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau,

Ta sang can thôi bỏ đi.

Ta muốn là,

Một người như thế !**

 

Kenji Miyazawa viết bài đó đã từ lâu lắm rồi. Vậy mà bây giờ đọc vẫn thấy rung động. Phải có tâm thiền mới viết được một bài như vậy !

 

Bạn tôi, TIỂU THIỀN, cảm nhận lời của Miyazawa thành thơ :

 

Đưa trẻ ốm, nhà phía đông gió lạnh

Ta cùng sang chia xẻ nỗi đau này

Nhà phía tây có dáng mẹ hao gầy

Gạo đầy túi, hăy sang mà san sẻ

Đau tang chế, nhà phía nam cô lẻ

Dành chút tình để chia bớt lo âu

Ta dùng lời để hạ bớt về sau

Nỗi mâu thuẩn cùa hai nhà đang xâu xé

Lệ thành dòng khi trời làm đất nẻ

Trái tim côi khi giá lạnh tràn về

Nhưng lực bất tòng tâm, đành mang nỗi ê chề

Vì chưa thực hiện được nhiều điều như thế …

 

Một bạn khác, NT, viết :

Có một người như thế

Cô ấy còn rất trẻ

Đi phân phát bánh mì

Cho những người dân oan

 

Nay ở trong nhà giam

Có một người như thế

Đi viết giùm mọi người

Cho thành câu thành chữ

 

Cũng ở trong nhà giam

Có một người đă già

Hơn hai mươi năm qua

Kêu nài cùng mọi người

Chút công bình đạo sống

Nay còn vẫn chưa ngơi

 

Có nhiều người như thế

Đang ở xung quanh ta

Chia sẻ tình bè bạn

Bất kể gần hay xa

 

Bạn MỸ PHỤNG viết :

 

Khi gặp người ăn xin

Trân trọng tặng đồng bạc

Tâm cầu Quán Thế Âm

Độ người qua nẻo giác

Dù nghiệp quả trùng trùng

Chỉ cần lòng chân thật

Lời chúc nhỏ đưa đường

Khi gặp người lở bước

Xin mời chén cơm chiều

Xin mời ly nước nhạt

Cầu người qua tai ương

Mỗi ngày trong cuộc sống

Xin góp lòng yêu thương

Trái tim và hiểu biết

Đời ấm áp mười phương .

 

LÊ THY THY viết :

 

Khi mọi người tranh giành

Ta bỏ đi

Khi mọi người ồn ào

Ta im lặng

Khi mọi người ghét ta

Ta vẫn thương họ

Ta muốn là

Một người như thế.

 

Cô giáo HAN YEN viết :

 

Phía đầu lớp một trò khuyết tật

Ta giúp em học bổng

Phía cuối lớp một đứa trò nghèo

Ta miễn em học phí

Ở giữa lớp có một trò cá biệt

Ta tìm hiểu gia đình

Bên ngoài lớp có một em bỏ học

Ta đưa em về trường.

....

Ta muốn là

Một người như thế !

…..

Các bạn thấy không : bài thơ Miyazawa thật giản dị mà sâu xa thấm thía vô cùng. Nhiều người đã cảm nhận bằng những lời chân thành sâu sắc.


Tôi chắc các bạn, mỗi người trong cảnh sống của riêng mình, cũng muốn viết những lời như thế và chăm lo làm những điều như thế.

 

Vi Tâm.

 

* Kenji Miyazawa (1896-1933) là một nhà thơ Nhật rất nổi tiếng. Ông vốn là một kỹ sư canh nông, đă đóng góp nhiều cho đời sống dân nghèo. Ông rất ham học, học hỏi khảo cứu rất rộng về khoa học, vũ trụ, chiêm tinh, âm nhạc, tôn giáo. Ông là một phật tử chân thành.

Ông đă xây dựng cả một hệ thơ mới, với những từ ngữ mới lạ, xử dụng thuần diệu các sắc điệu phát âm. Ông tạo nên một thế giới riêng biệt trong đó người, vật, sỏi, đá, rong, rêu, sống với nhau trong một khung cảnh thần tiên huyền ảo. Thơ và truyện của ông đă được dịch ra nhiều thứ tiếng.

 

**Nguồn : “Ngôn ngữ thiền. Thư pháp thiền”. Eido Tai Shimano. Dịch: Hạnh Viên. Viện Phật Học HẢI ĐỨC.

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/04/2022(Xem: 7248)
Mẹ Tâm Thái quả thật tuyệt vời Như bao người Mẹ Việt Nam ơi! Thương con nuôi dạy không quản ngại Thay chồng lẽ bóng trụ vững đời ( Mẹ Tâm Thái )
16/04/2022(Xem: 9897)
Ngữ ngôn Thiền ý còn chi hữu tình! Nhẹ rồi một kiếp nhân sinh Lời Thơ thanh thoát chuyển mình thăng hoa Hởi ai đắm nhiễm thiết tha Ta Bà kham nhẫn sa đà khổ đau
15/04/2022(Xem: 10479)
Mỗi dịp Good Friday hằng năm trở lại Tự nhắc mình bài học kinh nghiệm được ban cho Còn nhớ mùa Easter đầu tiên tại Úc...ngạc nhiên to Good Friday ...không một siêu thị nào mở cửa
14/04/2022(Xem: 12261)
Phước Lộc song hành niên thọ khang Chín mươi thượng thọ nguyện chu toàn Tinh cần niệm Phật tâm thường lạc Chăm gắng trì kinh ý mãi an Tam Bảo tin sâu hương đạo ngát Nhất tâm nguyện thiết trí tâm nhàn Bốn mùa thanh thản vui con cháu Tâm Thái Cụ Bà đức hạnh lan.
13/04/2022(Xem: 8999)
Học nghiệp quả, thọ mạng một người đi theo số tuổi Thao thức bâng khuâng con số bảy lăm (75) Đỉnh điểm thọ mạng của nam, nữ nhân Mỗi năm thọ tăng chính là đang hưởng nghiệp! Bất thiện hay Thiện sẽ thấy rõ …ai đó mẫn tiệp! Con cháu đầy đàn, cung kính …sức khỏe lại bình hoà
13/04/2022(Xem: 9182)
Muôn vàn diệu pháp trải cùng nơi Khắp chúng triêm ân nhận ánh ngời Đạo cả thênh thang thì chẳng luận Nguồn chơn lặng lẽ vốn không lời Sơ tâm phước lạc nhờ kinh diễn Chánh quả an nhiên thấy kệ rời Sống trọn niềm tin bình cõi thế Theo về trí Nhã quyết đừng rơi.
13/04/2022(Xem: 8170)
Mở cửa tâm hồn, đón bạn thơ, Mở dòng thư ngỏ, đợi mong chờ Mở“Hai Bờ Giấy”, thêm hoài bão Mở web riêng nhà, thỏa ước mơ Mở mảng Đường thi vui xướng họa Mở trang Lục bát, luyện tay cơ Mở lòng thân thiện cùng chia sẻ Mở rộng giao lưu mọi bến bờ.
12/04/2022(Xem: 16109)
Nguyện soi sáng Trần gian bằng tuệ giác Nguyện cứu đời bằng sữa ngọt yêu thương Mang hành trang lục độ để lên đường Đi gieo rắc ánh vàng cho tất cả Và như thế có gì là buồn bã
12/04/2022(Xem: 13680)
Được tin buồn Bạn hiền Lê Duy Đoàn đã tạ thế vào hồi 22:30 giờ ngày 10 tháng 4 năm 2022 trong chuyến đi từ Sài Gòn về thăm quê nhà tại Huế, hưởng thọ 77 tuổi (tuổi thật của anh là Bính Tuất, sinh năm 1946). Lê Duy Đoàn, nguyên quán làng An Ninh Hạ, xã Hương Long, Huế. Anh là cựu học sinh Quốc Học Huế khoá 1957-1964, cựu sinh viên Đại học Sư phạm Huế khoá 1967-1970, cựu giáo sư các trường: Trung học Đệ nhất cấp Hàm Long - Huế, trường Trung học Đại Lộc tỉnh Quảng Nam, trường Quốc Học và trường Gia Hội Huế. Ngoài cương vị thầy giáo, anh Lê Duy Đoàn còn là vị Huynh trưởng khả kính của đoàn Phật tử Huế. Là một giáo sư khoa học, Lê Duy Đoàn còn là một họa sĩ, một nhà văn, nhà hoạt động xã hội nhiệt thành, tâm huyết. Anh ra đi rất nhẹ nhàng, để lại nhiều thương tiếc cho gia đình, bằng hữu và xã hội.
11/04/2022(Xem: 7558)
Mưa rơi buồn se lạnh Ướt áo kẻ mồ côi Qua cửa thiền vắng lặng Vườn sau một đứa ngồi Tháp xanh đầy hoa trái Bóng Tổ trùm cõi thiêng Mộ ai lạnh hương khói Vẫn còn nụ cười Tiên...