Đọc thơ Kenji Miyazawa

02/10/201418:41(Xem: 20211)
Đọc thơ Kenji Miyazawa

 MiyazawaVT

ĐỌC THƠ KENJI MIYAZAWA. Đọc thơ Kenji Miyazawa

 

Vi Tâm.

 


Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*:

Nhà phía đông có đứa trẻ ốm,

Ta sang săn sóc,

Nhà phía tây có bà mẹ gầy,

Ta mang cho túi gạo,

Nhà phía nam có người đang chết,

Ta sang khuyên đừng sợ,

Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau,

Ta sang can thôi bỏ đi.

Ta muốn là,

Một người như thế !**

 

Kenji Miyazawa viết bài đó đã từ lâu lắm rồi. Vậy mà bây giờ đọc vẫn thấy rung động. Phải có tâm thiền mới viết được một bài như vậy !

 

Bạn tôi, TIỂU THIỀN, cảm nhận lời của Miyazawa thành thơ :

 

Đưa trẻ ốm, nhà phía đông gió lạnh

Ta cùng sang chia xẻ nỗi đau này

Nhà phía tây có dáng mẹ hao gầy

Gạo đầy túi, hăy sang mà san sẻ

Đau tang chế, nhà phía nam cô lẻ

Dành chút tình để chia bớt lo âu

Ta dùng lời để hạ bớt về sau

Nỗi mâu thuẩn cùa hai nhà đang xâu xé

Lệ thành dòng khi trời làm đất nẻ

Trái tim côi khi giá lạnh tràn về

Nhưng lực bất tòng tâm, đành mang nỗi ê chề

Vì chưa thực hiện được nhiều điều như thế …

 

Một bạn khác, NT, viết :

Có một người như thế

Cô ấy còn rất trẻ

Đi phân phát bánh mì

Cho những người dân oan

 

Nay ở trong nhà giam

Có một người như thế

Đi viết giùm mọi người

Cho thành câu thành chữ

 

Cũng ở trong nhà giam

Có một người đă già

Hơn hai mươi năm qua

Kêu nài cùng mọi người

Chút công bình đạo sống

Nay còn vẫn chưa ngơi

 

Có nhiều người như thế

Đang ở xung quanh ta

Chia sẻ tình bè bạn

Bất kể gần hay xa

 

Bạn MỸ PHỤNG viết :

 

Khi gặp người ăn xin

Trân trọng tặng đồng bạc

Tâm cầu Quán Thế Âm

Độ người qua nẻo giác

Dù nghiệp quả trùng trùng

Chỉ cần lòng chân thật

Lời chúc nhỏ đưa đường

Khi gặp người lở bước

Xin mời chén cơm chiều

Xin mời ly nước nhạt

Cầu người qua tai ương

Mỗi ngày trong cuộc sống

Xin góp lòng yêu thương

Trái tim và hiểu biết

Đời ấm áp mười phương .

 

LÊ THY THY viết :

 

Khi mọi người tranh giành

Ta bỏ đi

Khi mọi người ồn ào

Ta im lặng

Khi mọi người ghét ta

Ta vẫn thương họ

Ta muốn là

Một người như thế.

 

Cô giáo HAN YEN viết :

 

Phía đầu lớp một trò khuyết tật

Ta giúp em học bổng

Phía cuối lớp một đứa trò nghèo

Ta miễn em học phí

Ở giữa lớp có một trò cá biệt

Ta tìm hiểu gia đình

Bên ngoài lớp có một em bỏ học

Ta đưa em về trường.

....

Ta muốn là

Một người như thế !

…..

Các bạn thấy không : bài thơ Miyazawa thật giản dị mà sâu xa thấm thía vô cùng. Nhiều người đã cảm nhận bằng những lời chân thành sâu sắc.


Tôi chắc các bạn, mỗi người trong cảnh sống của riêng mình, cũng muốn viết những lời như thế và chăm lo làm những điều như thế.

 

Vi Tâm.

 

* Kenji Miyazawa (1896-1933) là một nhà thơ Nhật rất nổi tiếng. Ông vốn là một kỹ sư canh nông, đă đóng góp nhiều cho đời sống dân nghèo. Ông rất ham học, học hỏi khảo cứu rất rộng về khoa học, vũ trụ, chiêm tinh, âm nhạc, tôn giáo. Ông là một phật tử chân thành.

Ông đă xây dựng cả một hệ thơ mới, với những từ ngữ mới lạ, xử dụng thuần diệu các sắc điệu phát âm. Ông tạo nên một thế giới riêng biệt trong đó người, vật, sỏi, đá, rong, rêu, sống với nhau trong một khung cảnh thần tiên huyền ảo. Thơ và truyện của ông đă được dịch ra nhiều thứ tiếng.

 

**Nguồn : “Ngôn ngữ thiền. Thư pháp thiền”. Eido Tai Shimano. Dịch: Hạnh Viên. Viện Phật Học HẢI ĐỨC.

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/01/2012(Xem: 13201)
Thời gian như thể thoi đưa Ngày nào bé tí giờ vừa sáu mươi Sáu mươi - tuổi thích ăn chơi Chẳng thèm quà bánh chỉ xơi thuốc nhiều Sáu mươi mới thật biết yêu Yêu con yêu cháu hơn yêu chính mình
15/01/2012(Xem: 24103)
Đi cho hết cõi Ta Bà,sống cho trọn kiếp nhân sinh, cuối cùng chúng ta quay đầu về cố quận, điểm không cùng của sanh tử, lằn ranh vô tận của vô minh, khởi đầu và chung cuộc. Mộtsự đối diện gay go, thách đố giữa hai bờ mê ngộ, trên từng đỉnh cao ngút ngàn củagian truân vất vả, với vô thường cận kề nối nhịp, hay trên từng hoang sơ trơ trụituyết sương, nhịp bước cùng ta trong sự hoan hỷ tuyệt cùng?.. Trong chuỗi dài bất tận đổi thay của năm tháng, quá khứ nối nhịp với tương lai, trở thành thông lệ, mỗi lần xuân đến mang theo hương lạ, khiến cho cõi lòng hân hoan...
14/01/2012(Xem: 15992)
“Mùa Xuân bỏ vào suối chơi Nghe chim hát núi gọi trời xuống hoa Múc bình nước mát về qua Ghé thôn mai nọ, hỏi trà mạn xưa ” Chỉ bốn câu thơ mà đã hiện lên đôi nét chấm phá về “Gã từ quan” Phạm Thiên Thư.
13/01/2012(Xem: 28623)
Ánh sáng từ trái tim trong sáng (clear heart) của vị thiền sư đang thiền định từ nửa đêm đến gần rạng sáng đã trở thành ánh trăng, và bởi vậy, trăng vẫn sáng...
13/01/2012(Xem: 20216)
Xuân pháo đỏ cúc vàng bánh tét Con thơ cười giữa tiếng trống lân Khói nghi ngút giữa nhan và pháo Chan hòa trong nắng ấm tình xuân
03/01/2012(Xem: 12706)
Bánh Chưng bánh Tét vui Xuân đến Hoa Cúc hoa Mai mừng Tết sang Thềm Xuân gió thoảng mưa rơi nhẹ Tâm bình thanh thản chúc an khang
03/01/2012(Xem: 15339)
Nửa mùa tóc trắng bơ vơ, Mắt xanh mòn mỏi chợt mơ vô thường...
01/01/2012(Xem: 25263)
Chớ vương vào có, mơ có có ! Học đạo không không, phải thật không Có có mà chi đeo với có ! Đã không, thì chớ cột vào không. Luân hồi sanh tử, ôi có có !
11/12/2011(Xem: 17133)
Ra đi khắp bốn phương trời Tìm ai mỏi gót muôn đời còn xa Ta về gặp lại tình ta Dấu chân viễn mộng chỉ là phù vân.
05/12/2011(Xem: 18297)
Kính thành đốt nén tâm hương Chúc cho muôn loại ánh dương chan hòa Đại đồng thể tánh bao la Gia đình vô kỷ, thăng hoa xuất trần Tân xuân tươi sáng trong ngần Niên niên đoạn hết những phần trắc nan An vui cùng khắp thời gian