Đời vẫn tiếp bình minh (thơ)

26/09/201415:06(Xem: 17306)
Đời vẫn tiếp bình minh (thơ)

                                                             

 

binh minh
 

 

 

ĐỜI VẪN TIẾP BÌNH MINH.                                                            

                                                                                                                                     

                                                     *   Đời vẫn bao phen cười gió bụi

                                                         Vẫn truyền đi mãi một nguồn thơ.(*)



 

 

Đêm khuya khoắt bên thềm sương giọt đọng

Nghe đâu đây chim nhịp cánh giang hồ

Nhịp thời gian gỏ tràn theo mạch sống

Của muôn màu ảo hóa điệu tung hô.

 

Đời nát lệ, mắt người hun hút mộng

Nẻo hoang vu, hồn dâu bể muôn trùng

Gió bạt đỉnh tình mây trời lồng lộng

Se lòng hạt bụi ước mơ chung.

 

Tôi và Sư tung cánh ngàn bạt gió

Nào phải đâu gió bạt bến chiều xa

Ta viễn khách giữa muôn màu hoa cỏ

Nào phải đâu viễn xứ biệt quê nhà.

 

Giọt trăng ngân dù tỏa ngàn bến đổ

Nhưng giọt lòng vẫn sáng với nguyên trăng

Loài hoang thú chết trên miền cổ độ

Sá chi lời lau lách giữa trần gian.

 

Dù bình minh hay hoàng hôn phía trước

Bao sắc màu đâu khỏa bóng phù vân

Đôi vai gầy vẫn quảy vầng nhật nguyệt

Bước tiêu dao cho trót cuộc phong trần.

 

Tôi và Sư hề chi đường sỏi đá…

Mặt mũi nào chay sạm vết luân trầm ?

Cánh Hồng-Hộc bỏ sau trời khoáng dã

Yến-Tước còn hiu hắt cõi xa xăm. (*).

 

Đêm dẫu dài, nhưng đêm rồi lại sáng

Trời hoàng hôn, trời lại tiếp bình minh

Miếng chung đỉnh chôn sâu đời chạng vạng

Lòng còn xuân, mây nước vẫn thanh bình.

 

                                                                      Louisiana, tháng 9. 2014.

                                                                              MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

(*).Kỷ niệm cùng TT. Thiện Sáng, ĐĐ.Giác Tín, nhà thơ Tâm Nhiên.

(**) “Yến-Tước an tri Hồng-Hộc chí”

     (chim Yến, chim Sẽ làm sao hiểu được

     ý chí của chim Hồng, chim Hộc).

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/01/2014(Xem: 20621)
Một tiếng vang sáng cả bầu trời u tối Tấm lòng chung làm rạng rỡ cả nhân thiên Nửa thế kỷ qua trong thăng trầm vinh nhục Đôi lời... mà bao thế hệ được bình yên !
04/01/2014(Xem: 17578)
CÒN ĐÂY THÁNH THÓT LỜI CA Chị xã Báo giã cõi đời Mà thanh âm vẫn vang lời ngân nga Tình Đời thắm thiết giọng ca Tình Đạo thanh thoát âm ba Hương Đàm ( CD Ngát Hương Đàm )
03/01/2014(Xem: 18595)
Xuân Trong Ta Mỗi độ tháng này người người gọi... … Tết đã về rồi xuân bao la Trong tôi chợt nhớ đến quê nhà Hoa cúc, hoa mai, đầy trước ngõ Trẻ thơ khoe nhau áo mới lạ
26/12/2013(Xem: 16831)
Bồ Tát Quảng Đức chứng giám cho Phật Tổ xót xa Chúng tội đồ Tâm Ma hừng hẫy càng ám hại Phẩm hạnh Chân Sư càng điểm tô
26/12/2013(Xem: 18717)
Ta về bỏ lại đằng sau Chữ Danh, chữ Lợi biển dâu chữ Tình Ta về sống với chính mình Trút đi cái vỏ hư vinh một thời.
25/12/2013(Xem: 16186)
Bạn ghé thăm tôi Một chiều đông lạnh Con chim khách trên cành đang chuốt giọng Như đón chào người khách đến chiều nay.
17/12/2013(Xem: 27778)
Thi sĩ Minh Đức Triều Tâm Ảnh sinh năm 1944 tại Hương Thủy, Thừa Thiên Huế là một bậc tài hoa đủ điệu : Nhà thơ, nhà văn, nhà biên khảo, nhà thư pháp, nhà mỹ thuật tạo vườn cảnh đồng thời là một đại sư theo truyền thống Phật giáo Nguyên thủy Nam tông với pháp hiệu Giới Đức. Xuất gia năm 1973 ở Vũng Tàu rồi làm du tăng khất sĩ qua nhiều xứ miền Sài Gòn, Đà Lạt, Nha Trang, Đà Nẵng…
17/12/2013(Xem: 30624)
Ai có hay chăng bực Đạo nhân Vô vi tuyệt học, vọng là chân? Chính vô minh tánh: Bồ đề tánh Thân huyễn không nầy tức Pháp thân.
16/12/2013(Xem: 37241)
Viết xong cuộc đời ngài Tôi bần thần, dã dượi Sinh lực tổn hao Như thân cây không còn nhựa luyện Như sức ngựa đường dài Hoàn tất cuộc lữ trình lên đến đỉnh đồi cao Ôi! Tôi đã chạy đuổi chiêm bao Muốn vói bắt mảnh trăng trời nguyên thuỷ
15/12/2013(Xem: 41346)
Quan Âm Bồ Tát Lòng mơ nâng đóa sen vàng, Quan Âm Bồ tát nhẹ nhàng ngự lên. Không gian bát ngát mông mênh, Biển khơi Bồ tát lênh đênh thuyền từ, Cứu người đến bến vô dư, Viên thành Phật quả chân như tỏa ngời. Dù cho lửa cháy ngút trời, Quan Âm vào đấy độ người trầm luân.