Đời vẫn tiếp bình minh (thơ)

26/09/201415:06(Xem: 17722)
Đời vẫn tiếp bình minh (thơ)

                                                             

 

binh minh
 

 

 

ĐỜI VẪN TIẾP BÌNH MINH.                                                            

                                                                                                                                     

                                                     *   Đời vẫn bao phen cười gió bụi

                                                         Vẫn truyền đi mãi một nguồn thơ.(*)



 

 

Đêm khuya khoắt bên thềm sương giọt đọng

Nghe đâu đây chim nhịp cánh giang hồ

Nhịp thời gian gỏ tràn theo mạch sống

Của muôn màu ảo hóa điệu tung hô.

 

Đời nát lệ, mắt người hun hút mộng

Nẻo hoang vu, hồn dâu bể muôn trùng

Gió bạt đỉnh tình mây trời lồng lộng

Se lòng hạt bụi ước mơ chung.

 

Tôi và Sư tung cánh ngàn bạt gió

Nào phải đâu gió bạt bến chiều xa

Ta viễn khách giữa muôn màu hoa cỏ

Nào phải đâu viễn xứ biệt quê nhà.

 

Giọt trăng ngân dù tỏa ngàn bến đổ

Nhưng giọt lòng vẫn sáng với nguyên trăng

Loài hoang thú chết trên miền cổ độ

Sá chi lời lau lách giữa trần gian.

 

Dù bình minh hay hoàng hôn phía trước

Bao sắc màu đâu khỏa bóng phù vân

Đôi vai gầy vẫn quảy vầng nhật nguyệt

Bước tiêu dao cho trót cuộc phong trần.

 

Tôi và Sư hề chi đường sỏi đá…

Mặt mũi nào chay sạm vết luân trầm ?

Cánh Hồng-Hộc bỏ sau trời khoáng dã

Yến-Tước còn hiu hắt cõi xa xăm. (*).

 

Đêm dẫu dài, nhưng đêm rồi lại sáng

Trời hoàng hôn, trời lại tiếp bình minh

Miếng chung đỉnh chôn sâu đời chạng vạng

Lòng còn xuân, mây nước vẫn thanh bình.

 

                                                                      Louisiana, tháng 9. 2014.

                                                                              MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

(*).Kỷ niệm cùng TT. Thiện Sáng, ĐĐ.Giác Tín, nhà thơ Tâm Nhiên.

(**) “Yến-Tước an tri Hồng-Hộc chí”

     (chim Yến, chim Sẽ làm sao hiểu được

     ý chí của chim Hồng, chim Hộc).

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/02/2014(Xem: 19098)
Sen thơm ngát giữa bùn lầy nước đọng Sống trong đầm không vẩn đục hôi tanh Sen của em sao chẳng có màu xanh Còn chi nữa mà Lam, Vàng, Đỏ, Trắng
18/02/2014(Xem: 20219)
Chiều cuối năm ta phi con ngựa sắt Chạy ruổi rong xuống biển lên đồi Khắp nẻo giang hồ chánh tà lẫn lộn Vô chiêu rồi nên nhẹ nhõm em ơi !
06/02/2014(Xem: 30117)
Con người tiếp cận, cảm thọ và nhận biết cuộc đời và thế giới chung quanh qua sáu phương cách như mắt thấy sắc, tai nghe tiếng, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị, thân xúc chạm, và thức nhận biết các pháp. Trong sáu phương cách đó, trừ thức là phương cách không cần trực tiếp với đối tượng ngoại giới, thì tai nghe tiếng là tiện lợi nhất, bởi vì tai có thể nghe được tiếng từ rất xa và không bị ngăn ngại nhiều như bốn cách còn lại kia.
01/02/2014(Xem: 23490)
Thương ta thường lấy khổ làm vui, Tham, dục, sân, si, hết nửa đời! Manh áo cần lao cay đắng mắt, Bát cơm vinh nhục xót xa người! Vì danh có lúc khôn thành dại, Hám lợi đôi khi khóc dỡ cười! Ngã Phật từ bi luôn cứu độ, Sen vàng muôn cánh sắc vàng tươi.
30/01/2014(Xem: 22724)
Ở Việt Nam, liên quan đến đề tài Tết, có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi cho bằng bài “Ông Đồ” của Vũ Đình Liên (1913-96): Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua. Bao nhiêu người thuê viết
30/01/2014(Xem: 23655)
Xuân về đất khách đẹp bao la Toàn thể bà con người Việt ta Buồn tiễn Rắn đi, lời tạm biệt Vui chào Ngựa đến, tiếng hoan ca Thân mong tự tại dù sương phủ
28/01/2014(Xem: 20211)
Nắng vàng rơi đầu ngõ, Vang ngân lời chuông gió, Vi vu suốt buổi trưa, Trầm hương thơm giờ ngọ. Trời tĩnh mặc cao xanh, Chim líu lo chuyền cành, Bỏ sau lưng quãng nắng, Tình khúc trưa dỗ dành. Lọn gió rung theo chuông, Niệm kinh thơ - cội nguồn,
27/01/2014(Xem: 22360)
Một tờ Giấy khai sinh Đời bắt đầu từ đó Khổ, vui.. rình lấp ló Theo gót ta vào đời.
27/01/2014(Xem: 19422)
CÓ MỘT MÙA XUÂN Dòng thời gian Biết đâu là ước hẹn Dấu chân xưa còn vết mộng cô phương Gió bạt đỉnh ngàn mây trời tiễn biệt Mùa xuân nào rụng xuống gót phong sương !
27/01/2014(Xem: 19525)
Mai Nở Hiên Trăng Nửa đêm gió thoảng hiên chùa Hồ như.. trời đất gọi mùa xuân sang Nhà sư bước khỏi thiền sàng Lặng nhìn mấy giọt trăng vàng nhẹ buông.