Cõi thơ huyền mộng đó (thơ)

9/26/201414:30(View: 16527)
Cõi thơ huyền mộng đó (thơ)

Tâm Nhiên

 

CÕI THƠ HUYỀN MỘNG ĐÓ

Kính tặng thi sĩ Minh Đức Triều Tâm Ảnh

 

 

Đường lên đó vẳng lời chim lảnh lót

Dọc ven sông hoa nắng trổ mây lồng

Dòng Hương khuất sau cánh rừng cây lá

Qua dốc đồi thoáng hiện bóng Huyền Không

 

Không mà có khi lòng buông bỏ hết

Thì thong dong là cái được của Huyền

Kinh lời vàng* vọng Ngàn xưa hương bối*

Chợt bừng ra vi diệu nghĩa uyên nguyên

 

Miền sương trắng* lặng hồn sâu trầm tịch

Tình non thiêng hiển lộ cái vĩnh hằng

Cầm rất khẽ làn hương khuya mới mẻ

Nghe ngoài kia ai Chèo vỡ sông trăng*

 

Về ngõ hạnh Hành hương tâm linh* nọ

Gió muôn trùng không dấu vết thơ bay

Ồ Đá trắng chiêm bao* thành thực tại

Cõi thi ca bát ngát giữa phương này

 

Tâm Nhiên

* Thơ Minh Đức Triều Tâm Ảnh

 

 

 

 

HUYỀN KHÔNG SƠN THƯỢNG

 

 

Mờ sương khói quyện trên đồi núi

Lữ khách về thăm chốn non xa

Huyền Không Sơn Thượng ồ diễm tuyệt

Về đây như về tới quê nhà

 

Xả buông xuống hết bên ghềnh đá

Rung động hồ xanh cảnh thanh bình

Nghe chim suối hót hòa hoa cỏ

Trăng ngàn bàng bạc giữa lung linh

 

Ngưng thần lặng nắm cây tâm bút

Vẽ một trời thơ ngát phiêu nhiên

Nghiêng hồn bay vút cô phong đỉnh

Chạm đáy thiên thu cõi nhiệm huyền

 

Dạo gót quanh sườn Am Mai Trúc

Ven rừng tịch mịch lối thanh lương

Bước chiều phiêu lãng ngàn mây trắng

Lặng cảm điều chi quá diệu thường

 

Tâm Nhiên

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
5/29/2014(View: 14044)
Bồng bồng ! Bống bống bang bang Bống theo chân Bụt Dặm ngàn hóa thân . Chiếc hài Tấm ướm vừa chân Thành hia bảy dặm đến gần quân vương.
5/29/2014(View: 24737)
DÒNG THƠ QUÊ HƯƠNG Quê hương yêu dấu ngàn thơ Lời ru mẹ kể à ơ ngày nào Quê hương muôn thủa ngọt ngào Ca Dao nước Việt tuôn trào ngàn sau .
5/28/2014(View: 19892)
Nụ cười Di Lặc thật hồn nhiên Bình đẳng ban vui rải Phước điền Dìu dắt kẻ tà ra nẻo chánh Vỗ về chúng khổ dứt ưu phiền Đường xa Bảo Sở đưa về tới Vực thẳm Nại Hà vớt được lên
5/27/2014(View: 18230)
Cuộc đời rồi cũng vậy thôi Cũng là thân phận con người khác chi, Cùng mang một khối sân si Công danh sự nghiệp một thì trôi qua, Trẻ thơ rồi đến tuổi già Ốm đau bịnh tật đến giờ ra đi, Đau thương giây phút biệt ly Xác thân tan rã còn gì mai sau,
5/27/2014(View: 19438)
Hôm ấy đạo sư có việc ở làng quê hẻo lánh và đưa đệ tử đi theo. Cả hai đều cuốc bộ. Dọc đường, đạo sư bảo đệ tử tạm nghỉ chân dưới một tàn cây xanh um, như cái dù lớn che nắng trưa chói chang. Cách đó xa xa là một dòng suối nhỏ chắn ngang. Đạo sư bảo : “ Thầy khát. Nhờ con lấy dùm thầy chút nước. “
5/25/2014(View: 17229)
Hãy thắp sáng tâm mình Một ngọn đèn Tỉnh Thức Ngàn bóng tối vô minh Cũng cúi đầu, phủ phục.
5/24/2014(View: 17089)
Hoàng Sa cùng với Trường Sa Hai vùng quần đảo là nhà Việt Nam Đã nhiều thế kỷ đan thanh Biết bao sử sách rành rành khắc ghi Cộng Tàu, ngang ngược kiêu kỳ Bá quyền xâm thực, cướp đi, dễ nào
5/22/2014(View: 16167)
Kể từ tiếng khóc chào đời Thế gian vui đón thêm người hài nhi Lớn theo tham ái sân si Bụi trần vững bước chân đi dặm đời
5/21/2014(View: 20587)
Hầu hết chúng ta lớn khôn đều bắt đầu từ dòng sữa mẹ. Tạo hóa đã ban cho mẹ một bầu sữa ngọt ngào, giúp trẻ sơ sinh có đầy đủ các dưỡng chất và kháng thể mà hiếm có một hợp chất dinh dưỡng nhân tạo nào có thể thay thế được. Và những dòng sữa ấy cũng chính là một phần thân thể của mẹ.