Chùm thơ của Vĩnh Hiền (thơ)

11/09/201408:34(Xem: 16797)
Chùm thơ của Vĩnh Hiền (thơ)

lotus_4

Chùm thơ của Vĩnh Hiền




KIẾN

mây tan, trời lồ lộ

trùng khơi bóng chim về

dưới trăng, ngàn hoa nở

một thoáng bừng giấc mê.



TÍNH

xanh xanh ngàn cỏ lục

mịt mịt sương đầu non

đầu non sương mịt mịt

cỏ lục xanh xanh ngàn.



THÀNH

bờ rộng níu sông dài

trời cao ôm đất lại

mái chèo bọt sóng vỡ

sấm nổ gọi hồn ai.



PHẬT

người ngồi trong thiên thu

sương mù vây âm u

giọt vàng rơi đánh động

thế giới cháy phù du.



HƯƠNG CHÙA

đi vào nghe ngát trầm hương

đi lên thấy rộng con đường hoa bay

đi ra hương phả mùi cây

đi về hương toả màu chay chập chùng.



NHẬP TRIỀN

góc chợ ồn ào

cà phê nhỏ chậm

từng giọt rơi vào

vực đời sâu thẳm

xó chợ rì rầm

người mua kẻ bán

màu sắc loanh quanh

ly cà phê đắng

giữa chợ tôi ngồi

trầm trong huyên náo

bên cánh cửa đời

ngó ra là đạo.

Mẹ quỳ quán chiếu

mẹ quỳ dưới bóng Phật đài

xưa sau đồng vọng tiếng ai mở lòng

mẹ quỳ tám hướng thinh không

vầng trăng rằm chiếu mênh mông cõi người

mẹ quỳ bốn phía ơn đời

sinh thành dưỡng dục những vời vợi xưa

mẹ quỳ mười chốn sang mùa

huệ bay lồng lộng trong vô biên đầy

mẹ quỳ ba chỗ trao tay

pháp thân soi giữa lối khai mở lòng

mẹ quỳ bốn biển trăm sông

giọt xanh réo rắt trên dòng cù lao

mẹ quỳ bảy cõi chiêm bao

mở và khép những hư hao cõi người

mẹ quỳ ngun ngút bên đời

nhang trầm cháy tuệ quanh vời vợi hương

mẹ quỳ trăm nhánh vô thường

sông đời chảy một dặm trường lê thê

mẹ quỳ nghiêng bóng từ bi

tay dài ôm trọn lối đi nẻo về

đàn con tán lạc chưa lìa

thâm sâu cuống rốn còn chia cuống tình

mẹ quỳ vô tận bóng hình

mùa trăng hội ngộ lung linh giọt ngà

xa thăm thẳm buổi về qua

đường trần diệu vợi bóng hoa chập chùng

mẹ quỳ gọi ánh trăng lung

bên bờ tang hải trùng trùng phân ly

đường xưa ai có đi về

còn nghe hồi vọng lê thê kiếp trần?

mẹ quỳ bốn hướng phong vân

trắng về một nẻo hư không dặm người

giọt trăng chảy đậm nghĩa đời

tình ai chan chứa cõi vời vợi thơ

mẹ quỳ mây trắng sang bờ

tấc lòng trinh bạch giữa mùa trăng tân



Buổi phai sương

màu cỏ úa đôi lần ghen cỏ biếc

buổi phai sương hồn đã dội sương về

ta thức ngủ một đời còn thấy tiếc

mỗi tàn đêm ngồi tắm giữa trăng khuya

sầu chưa đủ mà vui còn gượng gạo

cũng một đời ngang dọc gió mây suông

ta đã cạn hết hương nồng phù ảo

ôi những cơn nắng rớt giọt vô thường

tình cô lữ say cơn dài vạn lý

tự tình ca mấy độ hát cho mình

trên vó ngựa bụi hồng theo thủ thỉ

đôi mắt trầm giấc mộng cũng vừa quên

mưa chẳng vội trên ngàn hoa nội cỏ

mộng giang hồ thiêm thiếp đợi đôi chân

kìa đây đó trên con đường sơ ngộ

bóng ta rơi, rơi chậm xuống căn phần

xin thu lại chiêm bao mùa cố quận

tiếng đàn rung âm lạnh quyện âm nồng

ngày về lại ôm nòi tình phiêu lãng

bờ mắt cay khóc tạ với hư không

từ lá biếc đến đời khô lá mục

vẫn nương nhờ trận gió thổi mơ màng

ta níu giữ gì đâu?

ồ chỉ một

nụ cười say trong lễ hội trần gian.



BỐN MÙA THIỀN MỘNG

mùa thu còn để bên bờ

hẫng chân tôi bước trật mùa xuân xanh

mộng đầy hơi thở lữ hành

đan điền chấm lửng tròng trành mộng ra

chân mòn con dốc ghé qua

băng triền núi lở mưa sa cuối hè

chập chờn hoa phượng lắng nghe

hoa mai trổ nụ, hoa chè trổ hương

bốn mùa hạt nảy bốn phương

xuân thu nhảy với vô thường hạ đông

hai vai trần thế quay mòng

chợt đâu nắng vội trong lòng mưa xuân

đan vui từng chặng xen buồn

cũng còn mộng ảo soi gương mỗi đời

soi người rồi lại soi tôi

hằng hà bào ảnh phân đôi số phần

bao nhiêu chìm nổi xa gần

nửa xoay huyễn tượng, nửa quần nhân sinh

từng cơn sấm chớp thình lình

bốn mùa tung toé thân mình lại rơi

con đường lữ thứ xa xôi

dài từ thiên cổ đến tôi là cùng

tự nhiên có bỗng là không

tự nhiên hữu bỗng nảy bông không thời

thì chơi tận cuộc sinh sôi

bốn mùa chắc đủ nguôi ngoai gọi là.



Vĩnh Hiền

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/04/2026(Xem: 869)
Trùng Khổ Thích Minh Chánh Sương lạnh chiều tàn cuộc trần ai Đá dựng bên lều gối tựa vai Miên man sương khói đời sương gió Tím cả khổ đau phủ nhân loài Đau buồn chưa dứt tận đáy lòng Lại vừa nhuốm lấy kiếp sầu đông Len lổi vào trong chùm thiên biến Khổ nọ sầu kia cứ chất chồng Vốn dĩ đường xưa mãi lưu thông Nhưng vì dan díu kiếp tang bồng Nên sầu nhân thế, sầu nhân thế Cứ vậy mà nghe rối tơ lòng Xao xác từng không nhuốm ly tan Đau khổ chồng nhau kiếp cơ hàn Ôi, cõi nhân sinh sầu vạn cổ Rưng rức huyết lệ giữa trần gian. Vạn Hạnh ngày 16/4/2026
15/04/2026(Xem: 2452)
Giữa dòng đời vô thường biến động, hiếm có ai khi tuổi đã xế chiều mà tâm vẫn an nhiên, trí vẫn sáng suốt, và lòng vẫn hướng trọn về Tam Bảo như lão cư sĩ Thị Tâm Ngô Văn Phát (hình trên, cụ đứng bên phải HT Bảo Lạc, bên trái là con trai cụ, anh Thị Chơn Ngô Ngọc Diệp). Cuộc đời của Cụ là một hành trình dài qua bao thăng trầm lịch sử, nhưng cũng chính là một minh chứng sống động cho sức mạnh của chánh tín và hạnh nguyện tu tập bền bỉ. Lão cư sĩ Thị Tâm sinh ngày 30/10/1929 (Kỷ Tỵ), từng là Thủ khoa Khóa 11 Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam (1955), giữ cấp bậc Trung Tá Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, Cụ đã trải qua những năm tháng gian lao trong lao tù cải tạo tại Hoàng Liên Sơn. Sau đó, định cư tại Hannover (CHLB Đức) từ năm 1984, Cụ tiếp tục dấn thân phụng sự đạo pháp và cộng đồng, cộng tác lâu dài với báo Viên Giác, đảm nhiệm vai trò Hội trưởng Hội Phật tử Việt Nam tại CHLB Đức suốt nhiều năm.
15/04/2026(Xem: 1587)
Chẳng quản ngại đường đi chật hẹp, Hay bản án chất chồng những hình phạt vây quanh, Tôi là người làm chủ vận mệnh của mình, Tôi là thuyền trưởng lèo lái linh hồn về bến đẹp !
14/04/2026(Xem: 881)
Đại Ngàn Nguyên sơ…! Du Tăng lên núi ngồi chơi Nghe “Thần” hỏi nhỏ, mấy lời kinh xưa…? Du Tăng bạch vấn nhị Thừa…? Kinh không bát nhã, hỏi thưa đáp rằng..? Đời người mấy kiếp thời dong Đáp rằng: nghìn kiếp, giữa dòng nhân sinh. Đời người mấy kiếp lụy tình..? Đáp rằng: Nghìn kiếp, một mình sinh ra. Đời người mấy kiếp trong ta Đáp rằng: nghìn kiếp, ta bà khổ vui… Đời người mấy kiếp ai ơi Đáp rằng: nghìn kiếp, phải thời tu thân. Đời người mấy kiếp nhớ ân…? Đáp rằng Phật dạy: bốn phần ân sâu…? Đời người mấy kiếp hồi đầu..? Đáp rằng Phật dạy: Niệm lầu Phước duyên. Đời người mấy kiếp ngồi yên, Đáp rằng lữa đốt, bến thuyền sân si…? Đời người mấy kiếp oai nghi…? Đáp rằng tham ái, sầu bi não phiền. Giờ này, rừng hát cõi huyền, Du Tăng về chốn, tịch hiền thênh thang. Y vàng giới luật nghiêm trang. Du Tăng độc bước, đại ngàn nguyên sơ. Riêu phong cổ Thụ huyền cơ Độc cư tịch tọa, bến bờ tự do. Trăm năm rừng hát “U Bò”. Du Tăng ghé lại, nắng tà hu
10/04/2026(Xem: 2996)
Đặng Tấn Tới là thi sỹ của đất trời. Anh từ vũ trụ, càn khôn đến đây để rong chơi, Chơi Trong Buổi Hội Mấy Màu Thanh Thiên, như một bài thơ mà anh đã viết cách đây hơn nửa thế kỷ.Với anh, thi ca là Hơi Thở: “Một hơi vừa đi mất Cho ta hơi mới đầy Chan hòa hương màu đất Vui trời chơi gió bay”
10/04/2026(Xem: 1925)
Thầy vẫn còn nơi đó Nâng bát cơm trắng ngần Bài kinh hòa chuông mõ Ấn quyết hộ nhân tâm Y vàng thơm khiêm hạ Đạo ngôn tỏa ân tình Thơ mềm tươm mạch đá Xuống đồi nhập đồng xanh Trai đường rền diệu ngữ Vô trụ với kim cang Lục hòa bên pháp lữ Hỏi gì chuyện hợp tan?
10/04/2026(Xem: 1816)
Những điều tốt chưa chắc là đã đẹp Góc độ nhìn có rộng hẹp khác nhau Vị thế nào để thấy rõ trước sau Tốt và đẹp đừng nhuộm màu như một Những gì đẹp chưa hẳn đều là tốt Đẹp bề ngoài ai biết tột bên trong Sống ở đời cần phải hiểu rõ thông Tin nhân quả đừng để lòng oán trách
09/04/2026(Xem: 2100)
Ta về thăm pháp lữ Đồi nắng đổ chang chang Tìm hình xưa bóng cũ Hoa khoe sắc hai hàng Chân già qua bậc cấp Nhớ năm tháng thanh xuân Đâu màng chi được mất Chí nguyện phát vô cùng Nắng soi từng vết tích Gió đẩy thoảng trầm hương Rêu rong tô tường vách Đồi còn tỏa thanh lương
09/04/2026(Xem: 2781)
Thời đại chuyển mình, nhịp đời giông bão, Kẻ cố ngăn dòng, kẻ bảo cuồng quay. Thuận theo quy luật tiến hóa , trí nhân có hay ? Nhịp đời gõ nhịp, mở góc nhìn cùng nhịp,! Thức tỉnh bên trong: “chọn lối hài hòa để bắt kịp”
09/04/2026(Xem: 1806)
Đêm không lạnh sao lòng buốt giá Trong cô đơn trùng trùng nỗi nhớ Giọt mưa buồn gõ nhịp mái tranh Tiếng côn trùng rả rích thâu canh. Sáng thật đẹp sao sương thiếu ngọc Lá rũ buồn hoa sắc kém tươi Ngày rất dài lê chân mòn mỏi Ôi trống vắng khua vang sỏi đá.