Chùm thơ của Vĩnh Hiền (thơ)

11/09/201408:34(Xem: 16585)
Chùm thơ của Vĩnh Hiền (thơ)

lotus_4

Chùm thơ của Vĩnh Hiền




KIẾN

mây tan, trời lồ lộ

trùng khơi bóng chim về

dưới trăng, ngàn hoa nở

một thoáng bừng giấc mê.



TÍNH

xanh xanh ngàn cỏ lục

mịt mịt sương đầu non

đầu non sương mịt mịt

cỏ lục xanh xanh ngàn.



THÀNH

bờ rộng níu sông dài

trời cao ôm đất lại

mái chèo bọt sóng vỡ

sấm nổ gọi hồn ai.



PHẬT

người ngồi trong thiên thu

sương mù vây âm u

giọt vàng rơi đánh động

thế giới cháy phù du.



HƯƠNG CHÙA

đi vào nghe ngát trầm hương

đi lên thấy rộng con đường hoa bay

đi ra hương phả mùi cây

đi về hương toả màu chay chập chùng.



NHẬP TRIỀN

góc chợ ồn ào

cà phê nhỏ chậm

từng giọt rơi vào

vực đời sâu thẳm

xó chợ rì rầm

người mua kẻ bán

màu sắc loanh quanh

ly cà phê đắng

giữa chợ tôi ngồi

trầm trong huyên náo

bên cánh cửa đời

ngó ra là đạo.

Mẹ quỳ quán chiếu

mẹ quỳ dưới bóng Phật đài

xưa sau đồng vọng tiếng ai mở lòng

mẹ quỳ tám hướng thinh không

vầng trăng rằm chiếu mênh mông cõi người

mẹ quỳ bốn phía ơn đời

sinh thành dưỡng dục những vời vợi xưa

mẹ quỳ mười chốn sang mùa

huệ bay lồng lộng trong vô biên đầy

mẹ quỳ ba chỗ trao tay

pháp thân soi giữa lối khai mở lòng

mẹ quỳ bốn biển trăm sông

giọt xanh réo rắt trên dòng cù lao

mẹ quỳ bảy cõi chiêm bao

mở và khép những hư hao cõi người

mẹ quỳ ngun ngút bên đời

nhang trầm cháy tuệ quanh vời vợi hương

mẹ quỳ trăm nhánh vô thường

sông đời chảy một dặm trường lê thê

mẹ quỳ nghiêng bóng từ bi

tay dài ôm trọn lối đi nẻo về

đàn con tán lạc chưa lìa

thâm sâu cuống rốn còn chia cuống tình

mẹ quỳ vô tận bóng hình

mùa trăng hội ngộ lung linh giọt ngà

xa thăm thẳm buổi về qua

đường trần diệu vợi bóng hoa chập chùng

mẹ quỳ gọi ánh trăng lung

bên bờ tang hải trùng trùng phân ly

đường xưa ai có đi về

còn nghe hồi vọng lê thê kiếp trần?

mẹ quỳ bốn hướng phong vân

trắng về một nẻo hư không dặm người

giọt trăng chảy đậm nghĩa đời

tình ai chan chứa cõi vời vợi thơ

mẹ quỳ mây trắng sang bờ

tấc lòng trinh bạch giữa mùa trăng tân



Buổi phai sương

màu cỏ úa đôi lần ghen cỏ biếc

buổi phai sương hồn đã dội sương về

ta thức ngủ một đời còn thấy tiếc

mỗi tàn đêm ngồi tắm giữa trăng khuya

sầu chưa đủ mà vui còn gượng gạo

cũng một đời ngang dọc gió mây suông

ta đã cạn hết hương nồng phù ảo

ôi những cơn nắng rớt giọt vô thường

tình cô lữ say cơn dài vạn lý

tự tình ca mấy độ hát cho mình

trên vó ngựa bụi hồng theo thủ thỉ

đôi mắt trầm giấc mộng cũng vừa quên

mưa chẳng vội trên ngàn hoa nội cỏ

mộng giang hồ thiêm thiếp đợi đôi chân

kìa đây đó trên con đường sơ ngộ

bóng ta rơi, rơi chậm xuống căn phần

xin thu lại chiêm bao mùa cố quận

tiếng đàn rung âm lạnh quyện âm nồng

ngày về lại ôm nòi tình phiêu lãng

bờ mắt cay khóc tạ với hư không

từ lá biếc đến đời khô lá mục

vẫn nương nhờ trận gió thổi mơ màng

ta níu giữ gì đâu?

ồ chỉ một

nụ cười say trong lễ hội trần gian.



BỐN MÙA THIỀN MỘNG

mùa thu còn để bên bờ

hẫng chân tôi bước trật mùa xuân xanh

mộng đầy hơi thở lữ hành

đan điền chấm lửng tròng trành mộng ra

chân mòn con dốc ghé qua

băng triền núi lở mưa sa cuối hè

chập chờn hoa phượng lắng nghe

hoa mai trổ nụ, hoa chè trổ hương

bốn mùa hạt nảy bốn phương

xuân thu nhảy với vô thường hạ đông

hai vai trần thế quay mòng

chợt đâu nắng vội trong lòng mưa xuân

đan vui từng chặng xen buồn

cũng còn mộng ảo soi gương mỗi đời

soi người rồi lại soi tôi

hằng hà bào ảnh phân đôi số phần

bao nhiêu chìm nổi xa gần

nửa xoay huyễn tượng, nửa quần nhân sinh

từng cơn sấm chớp thình lình

bốn mùa tung toé thân mình lại rơi

con đường lữ thứ xa xôi

dài từ thiên cổ đến tôi là cùng

tự nhiên có bỗng là không

tự nhiên hữu bỗng nảy bông không thời

thì chơi tận cuộc sinh sôi

bốn mùa chắc đủ nguôi ngoai gọi là.



Vĩnh Hiền

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/04/2026(Xem: 769)
Mây bay qua thế kỷ Nắng dội nửa trăm năm Đồi cao theo dòng chảy Đón duyên nghiệp thăng trầm Uy nghiêm xưa học viện Hồn phách thấm vách rêu Bóng thượng nhân ẩn hiện Thơ giăng trải sớm chiều Vô thường soi dâu bể Chào thế sự hợp tan Chuông rè nơi quạnh quẽ Tiễn bước chân đạo tràng
04/04/2026(Xem: 742)
Con theo từng bước chân Thầy Đường thanh nẻo tịnh sáng đầy ánh thiêng Con hầu từng bước chân Tiên Cửa Không bi mẫn Cửa Thiền lạc an Vuốt ve xếp gấp y vàng Nâng niu bình bát Thuốc thang chuyển mùa Từng lời giáo pháp hành tu Uy nghiêm sách tấn
03/04/2026(Xem: 828)
Nhớ khi xưa con về thăm Quê hương cách trở bao năm xa rời ... Xuôi đường con đã đến nơi Thăm Chùa Vạn Đức cơ ngơi vững vàng Nhân duyên thù thắng an bài Ngũ giới đệ tử được Ngài bao dung Lòng con hoan hỷ vô cùng Được nghe Ngài kể chung chung cuộc đời Nỗi niềm kính ngưỡng cao vời Thương Ngài lúc trẻ là thời long đong Thế nhưng Ngài đã dụng công Tu hành miên mật Tịnh Tông phổ truyền.
26/03/2026(Xem: 1639)
Băng qua xuôi ngược giữa dòng Pháp thân linh động Nâu sồng thản nhiên Nhập dòng vạn sự tùy duyên Khiêm cung Nhường nhịn Ưu phiền tan bay Dập dìu bát nháo hôm nay Buông thư Tĩnh lự ngày mai nhẹ nhàng
25/03/2026(Xem: 2237)
Góp nhặt vô thường xếp lại ngăn, Trí tuệ giao thoa nhẹ bước chân Giấc mơ hiện về nhắc tâm trí Nhìn đời bao dung lẫn tri ân Thế gian vạn biến, đừng dính mắc Với lòng bi mẫn giải mã dần Duy trì thói quen hằng quán chiếu Chúc phúc đến ai, chữa sai lầm
23/03/2026(Xem: 1530)
Mang ơn muôn thuở khó quên Quyết tâm hành đạo đáp đền ân sâu Kiều Đàm Di Mẫu mở đầu Xuất gia thuở ấy mặc dầu gian nan Nhưng Ngài chấp nhận không màng Miễn sao được khoác y vàng Ca Sa Giúp cho nữ giới Ta Bà Có đường giải thoát xuất gia độ đời
18/03/2026(Xem: 1763)
Ở đây có một ngôi chùa Có vườn cỏ biếc bốn mùa yên an Tùng reo suối nước nhẹ nhàng Chuông ngân thanh thoát khói trầm thoảng bay Đào hồng nở thắm trên cây Xuân về vẻ đẹp khiến say lòng người Trăng vàng tỏa sáng nơi nơi Tòa sen Phật ngự cứu đời trầm luân Nụ cười thanh thản vô vàn Pháp mầu lan tỏa hào quang rạng ngời
18/03/2026(Xem: 1956)
Nhìn lá vàng rơi rơi Biết vạn vật vô thường Ngắm đóa hoa tươi nở Thấy rõ pháp duyên sanh. Thương cánh nhạn lạc đàn Kêu vang giữa trời xanh Thân phận ta nào khác Lạc lối xa cội nguồn.
18/03/2026(Xem: 2074)
Mãi miết bon chen theo trần gian hư vọng Quên mất hoàng hôn đã phủ mái đầu thưa Cái Tôi khổng lồ vẫn bám mãi dây dưa Khiến trở thành tù nhân trong chiếc lồng tri thức!
16/03/2026(Xem: 1896)
Khi biết rằng danh vọng sẽ qua, ký ức rồi phai thân người cũng trở về đất! Biết đời như áng mây trôi, nên trân quý từng khoảnh khắc đang lúc ở thế gian. Bạn. ơi , hãy nhẹ nhàng với cuộc đời mà chẳng chút bi quan Cứ sống ngay thẳng với lòng tốt , sự chân thành Và điều còn lại trở nên rất giản dị:!