Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Chùm thơ của Vĩnh Hiền (thơ)

11/09/201408:34(Xem: 2960)
Chùm thơ của Vĩnh Hiền (thơ)

lotus_4

Chùm thơ của Vĩnh Hiền




KIẾN

mây tan, trời lồ lộ

trùng khơi bóng chim về

dưới trăng, ngàn hoa nở

một thoáng bừng giấc mê.



TÍNH

xanh xanh ngàn cỏ lục

mịt mịt sương đầu non

đầu non sương mịt mịt

cỏ lục xanh xanh ngàn.



THÀNH

bờ rộng níu sông dài

trời cao ôm đất lại

mái chèo bọt sóng vỡ

sấm nổ gọi hồn ai.



PHẬT

người ngồi trong thiên thu

sương mù vây âm u

giọt vàng rơi đánh động

thế giới cháy phù du.



HƯƠNG CHÙA

đi vào nghe ngát trầm hương

đi lên thấy rộng con đường hoa bay

đi ra hương phả mùi cây

đi về hương toả màu chay chập chùng.



NHẬP TRIỀN

góc chợ ồn ào

cà phê nhỏ chậm

từng giọt rơi vào

vực đời sâu thẳm

xó chợ rì rầm

người mua kẻ bán

màu sắc loanh quanh

ly cà phê đắng

giữa chợ tôi ngồi

trầm trong huyên náo

bên cánh cửa đời

ngó ra là đạo.

Mẹ quỳ quán chiếu

mẹ quỳ dưới bóng Phật đài

xưa sau đồng vọng tiếng ai mở lòng

mẹ quỳ tám hướng thinh không

vầng trăng rằm chiếu mênh mông cõi người

mẹ quỳ bốn phía ơn đời

sinh thành dưỡng dục những vời vợi xưa

mẹ quỳ mười chốn sang mùa

huệ bay lồng lộng trong vô biên đầy

mẹ quỳ ba chỗ trao tay

pháp thân soi giữa lối khai mở lòng

mẹ quỳ bốn biển trăm sông

giọt xanh réo rắt trên dòng cù lao

mẹ quỳ bảy cõi chiêm bao

mở và khép những hư hao cõi người

mẹ quỳ ngun ngút bên đời

nhang trầm cháy tuệ quanh vời vợi hương

mẹ quỳ trăm nhánh vô thường

sông đời chảy một dặm trường lê thê

mẹ quỳ nghiêng bóng từ bi

tay dài ôm trọn lối đi nẻo về

đàn con tán lạc chưa lìa

thâm sâu cuống rốn còn chia cuống tình

mẹ quỳ vô tận bóng hình

mùa trăng hội ngộ lung linh giọt ngà

xa thăm thẳm buổi về qua

đường trần diệu vợi bóng hoa chập chùng

mẹ quỳ gọi ánh trăng lung

bên bờ tang hải trùng trùng phân ly

đường xưa ai có đi về

còn nghe hồi vọng lê thê kiếp trần?

mẹ quỳ bốn hướng phong vân

trắng về một nẻo hư không dặm người

giọt trăng chảy đậm nghĩa đời

tình ai chan chứa cõi vời vợi thơ

mẹ quỳ mây trắng sang bờ

tấc lòng trinh bạch giữa mùa trăng tân



Buổi phai sương

màu cỏ úa đôi lần ghen cỏ biếc

buổi phai sương hồn đã dội sương về

ta thức ngủ một đời còn thấy tiếc

mỗi tàn đêm ngồi tắm giữa trăng khuya

sầu chưa đủ mà vui còn gượng gạo

cũng một đời ngang dọc gió mây suông

ta đã cạn hết hương nồng phù ảo

ôi những cơn nắng rớt giọt vô thường

tình cô lữ say cơn dài vạn lý

tự tình ca mấy độ hát cho mình

trên vó ngựa bụi hồng theo thủ thỉ

đôi mắt trầm giấc mộng cũng vừa quên

mưa chẳng vội trên ngàn hoa nội cỏ

mộng giang hồ thiêm thiếp đợi đôi chân

kìa đây đó trên con đường sơ ngộ

bóng ta rơi, rơi chậm xuống căn phần

xin thu lại chiêm bao mùa cố quận

tiếng đàn rung âm lạnh quyện âm nồng

ngày về lại ôm nòi tình phiêu lãng

bờ mắt cay khóc tạ với hư không

từ lá biếc đến đời khô lá mục

vẫn nương nhờ trận gió thổi mơ màng

ta níu giữ gì đâu?

ồ chỉ một

nụ cười say trong lễ hội trần gian.



BỐN MÙA THIỀN MỘNG

mùa thu còn để bên bờ

hẫng chân tôi bước trật mùa xuân xanh

mộng đầy hơi thở lữ hành

đan điền chấm lửng tròng trành mộng ra

chân mòn con dốc ghé qua

băng triền núi lở mưa sa cuối hè

chập chờn hoa phượng lắng nghe

hoa mai trổ nụ, hoa chè trổ hương

bốn mùa hạt nảy bốn phương

xuân thu nhảy với vô thường hạ đông

hai vai trần thế quay mòng

chợt đâu nắng vội trong lòng mưa xuân

đan vui từng chặng xen buồn

cũng còn mộng ảo soi gương mỗi đời

soi người rồi lại soi tôi

hằng hà bào ảnh phân đôi số phần

bao nhiêu chìm nổi xa gần

nửa xoay huyễn tượng, nửa quần nhân sinh

từng cơn sấm chớp thình lình

bốn mùa tung toé thân mình lại rơi

con đường lữ thứ xa xôi

dài từ thiên cổ đến tôi là cùng

tự nhiên có bỗng là không

tự nhiên hữu bỗng nảy bông không thời

thì chơi tận cuộc sinh sôi

bốn mùa chắc đủ nguôi ngoai gọi là.



Vĩnh Hiền

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 2297)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/04/201322:25(Xem: 4157)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 8512)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 2749)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8705)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 1854)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 19079)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 12657)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 26056)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
21/10/201621:07(Xem: 2316)
Ngẫm về khúc ruột Miền Trung Vùng đất kỳ lạ của cùng quê hương Dân tình sống thật dễ thương Tài ba cũng lắm, tai ương cũng nhiều Địa linh nhân kiệt tuyệt siêu Anh hùng liệt nữ mực điều viết son Gương cao vắt đỉnh Trường Sơn Thâm sâu in bóng rợn hồn Biển Đông Nhưng sao nghiệt ngã chất chồng Dân sinh thống khổ gánh gồng nhiễu nhương