Thơ Tứ Cú Lục Bát

04/09/201417:19(Xem: 14027)
Thơ Tứ Cú Lục Bát

Thơ Tứ Cú Lục Bát của Vĩnh Hữu

  • Vớt

    Xõa dài như suối mùa xuân
    Tóc em thơm ngát vô chừng hoang sơ
    Những bông lan tím dạt bờ
    Tình xưa trở lại thẩn thờ vớt lên.

  • Vọng bái

    Bồi hồi hoài niệm quê xưa
    Thùy dương cát trắng bốn mùa gió hoa
    Hương trinh bạch mê hồ ca
    Dấu chân bộ lạc đường xa lạy về...

  • Nhất Linh

    Giòng sông Thanh Thủy lạnh lùng
    Gánh hàng hoa nhớ thương chồng đi Tây
    Đời mưa gió mắt cay cay
    Mong anh phải sống, người quay tơ buồn...

  • Nhiệm mầu

    Bóng Từ thường chiếu vô minh
    Diệu âm Bát Nhã chúng sinh hồi đầu
    Sinh tồn hiện hữu ở đâu?
    Đây tri kiến Phật nhiệm mầu sát na!

  • Nguyễn Bính & Tác phẩm

    Hoa chanh nở giữa vườn chanh
    Chân quê lạc bước đô thành nhôn nhao
    Mười hai bến nước lao xao
    Một nghìn cửa sổ cửa nào mất song?

  • Xả buông

    Ngọn đèn không tắt giữa đồng
    Soi ra biển cả theo dòng nước trôi
    Thênh thang đất, mênh mang trời
    Chập chờn leo lét tình người xả buông.

  • Phùng Quán

    Thì xin cái chết với tôi
    Không lời vĩnh biệt, tôi hồi sinh sau
    Dù hỏa táng, chôn đất sâu
    Trái tim dập nát thắm màu tình si!

  • Đỏ lòe

    Bình yên chim hót líu lo
    Thi nhân cám cảnh buông thơ vô đề
    Đất lành hồng hạc bay về
    Nắng soi hoa nở đỏ lòe thềm rêu.

  • Sóng soài

    Yêu nhau trái cấm lạc mùa
    Như mơ thấy bướm giỡn đùa thơ ai
    Ngược dòng thơ mộng Sớm Mai
    Nhập vào sắc biển sóng soài văn xuôi!

  • Trắc ẩn

    Vẳng nghe tu hú gọi bầy
    Cà phê phố thị nhớ ngày trà quê
    Mưu sinh lặn hụp mải mê
    Lồng son gió động, trở về phóng sinh.

  • Triệu Nữ Vương

    Hương còn vương mãi trần gian
    Kiếm quang sáng xoẹt văn đàn lương tri
    Sử xanh vọng tiếng rầm rì
    Uy linh Triệu Ẩu tỏa bay muôn trùng.

VĨNH HỮU

VĨNH HỮU 69 NGUYỄN THÁI HỌC

Thành phố NHA TRANG- ĐT: 0902010763

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/12/2013(Xem: 20105)
Sống ở trên đời phải biết Đời Đời như dòng nước chẳng ngừng trôi “Lão Làng” đà trải qua trăm mối Truyền cho Hậu Bối biết cách bơi.
12/12/2013(Xem: 24519)
Con đã lớn khôn từ đôi bàn tay mẹ Che chở đời con từ khi mới tượng hình Chín tháng cưu mang cực nhọc mẹ hy sinh Cho đến ngày chào đời cất tiếng khóc
11/12/2013(Xem: 16856)
Lời vàng tỏa rạng khắp muôn nơi Hãy ngắm thiên nhiên ngẫm cuộc đời
11/12/2013(Xem: 18007)
Tài xế xe bị hôi bia: 'Tôi van xin họ nhưng vô vọng' “Họ không chỉ lấy ở dưới đường mà còn nhảy lên xe để lôi bia xuống. Đó là cảnh tượng kinh khủng mà tôi không chưa bao giờ nghĩ tới”, tài xế xe tải chở bia bị "hôi của" tại Biên Hòa nhớ lại.
07/12/2013(Xem: 20001)
Quang minh Phật Đạo sáng ngời Thọ trì Chánh Pháp mở khơi tâm lành Bản Lai vốn sẵn tinh anh Kịp thời thức tỉnh tu hành thăng hoa.
26/11/2013(Xem: 15149)
Nhân vào ngày Lễ Tạ Ơn Chúng ta cảm tạ vô vàn thành tâm Những lời cầu nguyện quanh năm, Tạ ơn gia quyến muôn phần yêu thương, Tạ ơn bạn quý muôn phương Dù là cố cựu hay dường mới quen,
26/11/2013(Xem: 15425)
Lá đã úa màu trên cây. Cũng có những lá đã vàng, khô, rơi lác đác trên thảm cỏ xanh, và trên những con đường dẫn quanh khu xóm. Trời bắt đầu lạnh. Từ lúc trời sẩm tối cho đến buổi sớm hôm sau, sương giăng dầy đặc khiến cho ngọn đèn đầu đường chỉ có thể tỏa ra một vùng sáng nhỏ, lòa nhòa.
21/11/2013(Xem: 16863)
Khắp nơi Phật tử tụ về đây Tu học cần chuyên suốt mấy ngày Sáng dậy an nhiên cùng nắng gió Chiều buông tỉnh lặng với ngàn mây Khách trần xao xuyến dần xa vắng Ông chủ thong dong tự hiện bày Giáo dưỡng ơn sâu mong đáp trả Giúp đời hiển Đạo giữ lòng ngay
21/11/2013(Xem: 23632)
10 bài viết về Bão Lụt Miền Trung Mặc Giang [email protected] 01. Thương lấy Miền Trung 02. Bao giờ thoát khổ hỡ em ? 03. Miền Trung, tôi thấy rồi em 04. Thương về Miền Trung 05. Lại Thương về Miền Trung 06. Thương Người Miền Trung 07. Bão lụt thảm thương 08. Máu chảy về tim, rung lòng nhân thế 09. Quê Hương máu chảy ruột mềm 10. Hỡi hai mùa mưa nắng
30/10/2013(Xem: 25697)
Miền trung mưa nắng quê tôi hai mùa Ruộng nương xơ xác quê tôi thật buồn Đã bao nhiêu năm ngàn giông bão xuống Một vùng đất nghèo bao nỗi đau thương